Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 813
Các bên chuẩn bị chiến tranh (2)

❊ ❊ ❊

“Cũng đúng”, Đa Nhĩ Cổn cũng không phải kẻ ngốc, “Nếu không thể tốc chiến tốc thắng, những hàng tướng này rất có khả năng lại phản chiến.”

Hồng Thừa Trù nói: “Đầu tiên dẫn đại binh tiếp cận Sơn Đông, khiến cho Tả Lương Ngọc đầu hàng.”

“Hắn thật sự sẽ đầu hàng?” Đa Nhĩ Cổn không nắm chắc.

Hồng Thừa Trù cười nói: “Tả Lương Ngọc chậm chạp không chịu đầu hàng Triệu Hãn, là vì luyến tiếc binh quyền trong tay. Bây giờ Sơn Đông đại dịch, binh sĩ gầy yếu, đại binh quân ta tiếp cận, Tả Lương Ngọc nhất định phải cầu viện Nam Kinh. Trước đó, có thể phong người này làm Định Nam vương, làm Tổng binh Sơn Đông, rồi lan truyền tin tức này ra thiên hạ.”

“Như vậy có thể khiến cho Tả Lương Ngọc hàng Thanh?” Đa Nhĩ Cổn hỏi.

Hồng Thừa Trù cười nói: “Tả Lương Ngọc vẫn luôn lưỡng lự, không đáng tin cậy. Tin tức Đại Thanh phong Vương truyền ra, Nam Kinh sao dám xuất binh cứu hắn? Không đánh hắn đã là không tệ rồi! Người này vẫn luôn không thể hiện thái độ, chẳng qua là muốn mọi việc đều thuận lợi được càng nhiều lợi ích. Đại Thanh một bên xuất binh đánh hắn, một bên lại cho hắn lợi ích, hắn chỉ có thể đầu hàng Đại Thanh ta.”

Đa Nhĩ Cổn gật đầu nói: “Như thế thì tốt.”

Hồng Thừa Trù còn nói: “Nhưng phải đề phòng người này phản chiến. Mặc dù hắn là Vương gia Đại Thanh, nhưng lúc nào cũng có khả năng phản bội Đại Thanh. Phải tìm một cơ hội, áp giải đến Bắc Kinh giam lỏng, giữ lại vương tước của hắn. Lại sắc phong trưởng tử của hắn thành thế tử, hứa hẹn phong quan cho thuộc cấp của hắn, như thế mới có thể chân chính nắm Sơn Đông trong tay.”

Đa Nhĩ Cổn khen: “Tiên sinh đối với quan cũ Đại Minh thực sự hiểu rõ như lòng bàn tay.”

Hồng Thừa Trù thu lại nụ cười, sắc mặt nghiêm túc nói: “Trước vụ hè năm sau, nhất định phải nhanh chóng xuất binh, không thể đợi đến lúc thu hoạch. Lương thực quân ta không đủ, thừa dịp quân địch thu hoạch lúa mạch thì chém giết!”

Cây trồng vụ hè, chủ yếu là lúa mạch.

Nhưng ở thời kỳ tiểu băng hà cuối thời nhà Minh, Hà Bắc không thể gieo trồng lúa mì vụ đông, chỉ có thể gieo trồng lúa mì vụ xuân.

Ngay cả rất nhiều vùng ở Hà Nam, cũng chưa thể gieo trồng lúa mì vụ đông.

Bởi vậy, cây trồng vụ hè của Triệu Hãn, sớm hơn so Mãn Thanh một tháng. Triệu Hãn vô cùng có khả năng sau khi thu hoạch, thì lợi dùng chênh lệch thời gian nhanh chóng xuất binh, chẳng những bản thân vừa có lương thực, lại vừa có thể đến địa bàn Mãn Thanh thu hoạch.

Ý đồ của Hồng Thừa Trù rất rõ ràng, dùng hết khả năng gom góp binh lương, vào lúc Triệu Hãn chưa thu hoạch lúa mạch, trực tiếp phát binh quy mô lớn xuống phía nam.

Để cho những hàng binh Đại Minh, dúng ưu thế số lượng cướp bóc khắp nơi, đến chỗ Triệu Hãn tùy tiện đốt giết đánh cướp.

Điều này tương đương với mấy chục vạn binh lực đập xuống, Triệu Hãn căn bản khó lòng phòng bị.

Triệu Hãn xuất binh đối phó hàng binh hàng tướng, sẽ trúng phải mưu kế của Hồng Thừa Trù: Triệu Hãn và hàng tướng Đại Minh tiêu diệt lẫn nhau, gạt bỏ nhân tố không ổn định của Mãn Thanh. Hơn mười tám vạn binh chủ lực Bát Kỳ của Mãn Thanh, có thể tìm cơ hội lựa chọn chiến trường. Hoặc là bao vây tiêu diệt quân chủ lực Đại Đồng, hoặc là cắt đứt đường quân lương của Đại Đồng, hoặc là ở trong địa bàn của Triệu Hãn đốt giết đánh cướp, phá hỏng dân sinh kinh tế trong địa bàn của Triệu Hãn.

Nếu như Triệu Hãn không để ý đại quân bên địch, trực tiếp dẫn quân đánh đến địa bàn Mãn Thanh. Ha ha, ngươi tùy ý đánh, ngươi tùy ý cướp, dù sao nơi này cũng không có lương thực gì. Ngươi công chiếm càng nhiều thành trì, lại càng phải không ngừng phân binh đóng giữ, hơn nữa chiến tuyến càng kéo dài, đường lương thực càng thêm nguy hiểm.

Hồng Thừa Trù hắc hóa, bị Đa Nhĩ Cốt cứng rắn chụp cái mũ đại hán gian lên đầu, còn dùng trọng binh giám thị không cho hắn rời khỏi, vậy hắn sẽ dứt khoát làm một đại hán gian chân chính!

Dù sao cũng đã không còn đường lui, chỉ có thể giúp đỡ Mãn Thanh cướp lấy thiên hạ.

Nam Kinh.

Nội các, Binh bộ, quan viên phủ Đô Đốc, bị gọi hết tới nghị sự.

Lý Bang Hoa chỉ vào bản đồ nói: “Cường đạo Hà Nam, còn có thân sĩ đoàn luyện Hà Nam, toàn bộ đã đầu nhập vào Mãn Thanh. Bên phía Ngụy Thanh, chỉ ở Hà Nam đã phong ba tước Hầu, sáu tước Bá.”

Bàng Xuân Lai nói: “Trọng binh quân Thanh đóng quân ở biên giới, sang năm Hà Nam nhất định phải chiến một trận. Không phải chúng ta có muốn đánh hay không, mà phía đối diện chắc chắn sẽ đánh!”

Triệu Hãn cũng là bất đắc dĩ.

Khi triều đình Đại Minh vẫn còn, Triệu Hãn tấn công An Huy, Giang Tô, quan viên các phủ huyện lớn nhìn thấy đã hàng.

Nhưng sau khi triều đình Đại Minh bị diệt, địa phương này đã đã bị phản tặc và thân sĩ đoàn luyện chiếm lĩnh. Triệu Hãn căn bản không thể chiêu hàng, chỉ có thể một đường đánh đến, ngược lại Mãn Thanh có thể chiêu hàng quy mô lớn.

Khác biệt trong đó, đơn giản là điều kiện chiêu hàng của Triệu Hãn rất hà khắc.

Mà Mãn Thanh thì vừa gặp mặt chính là một tước vị, đồng ý cho giữ lại quân đội và đất đai.

Cũng có một số ít kiên trì phản kháng, ví dụ như tham tướng Đại Đồng đều đã đầu hàng, quan văn Lý Tự Thành để lại Đại Đồng, lại dẫn theo quan dân cùng nhau thủ thành kháng Thanh. Kết quả là, quân yểm trợ Mãn Thanh dẫn theo tham tướng Đại Đồng, cùng nhau tấn công phủ thành Đại Đồng, dưới sự phối hợp của gian tế, sau khi thành bị phá đã trực tiếp làm một vụ đồ sát lớn.

Những võ tướng lựa chọn kháng cự rất ít, ngược lại là quan văn khắp nơi, nổi lên rất nhiều người thề chết kháng Thanh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »