Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 820
Chiếm Thành Đô (1)

❊ ❊ ❊

Cả nhà Vương Ứng Hi bi giết, đều này khiến cho Hoàng Yêu rất cạn lời.

Hoặc là nói, đến ngay cả bản thân Vương Ứng Hi, cũng không dự được Vương Tường xuất thân gia nô lại dám động thủ.

Tuy Vương Tường có binh của mình, nhưng có thể thành công ở Trùng Khành, toàn bộ dựa vào Vương gia ở sau lưng ủng hộ. Hắn giết tộc nhân Vương thị, một là cắt đứt căn cơ của mình, thứ hai là khiến cho thân thương trong thành lục đục nội bộ, ba là triệt để cắt đứt khả năng đầu hàng.

Tên này là kẻ bị bệnh thần kinh!

“Máu tránh ra, lão phu phải chém chết hắn!” Vương Ứng Hi mặc quần áo học sĩ của Hàn Lâm Viện, cầm theo đao lao về phía Vương Tường bị bắt.

Hoàng Yêu vội vàng ngăn lại: “Lão tiên sinh, người này nhất định sẽ bị tội chết, nhưng không được như thế, không được dùng hình phạt riêng. Quan quân pháp sẽ thành lập pháp đình lâm thời, tiên sinh được đặc biệt cho phép ngồi ở một bên nghe thẩm tra xử lý.”

Vương Ứng Hi dùng đao chỉ vào Vương Tường, tức giận gào thét: “Chém thành trăm mảnh, chém thành trăm mảnh!”

Vương Tường chẳng những không sợ hãi, ngược lại kiêu ngạo cười to: “Ha ha, ta chỉ là một gia nô mà thôi, có thể cầm binh làm tướng hơn mười năm, lại có thể làm thổ Hoàng đế ở Trùng Khánh hơn hai năm. Đời này đã đủ rồi, chết thì chết thôi, mau giết ta đi.”

Vương Ứng Hi càng nghe càng giận: “Ngươi cũng biết mình là gia nô, không có Vương gia ta, ngươi đã sớm chết đói rồi. Không có Vương gia ta, ngươi có thể kiêu ngạo làm võ tướng Đại Minh sao? Không có Vương gia ta, ngươi có thể chiếm lấy phủ Trùng Khánh này? Hôm nay ngươi giết chết cả nhà Vương gia, vong ân phụ nghĩa, lương tâm của ngươi bị chó ăn rồi sao?”

Vương Tường cười lạnh: “n nghĩa? Lão tử là một con chó Vương gia nuôi, lão tử đã sớm không muốn làm chó nữa rồi!”

“Áp giải xuống, ngày mai xét xử.” Hoàng Yêu lười nghe tiếp.

Trong tình huống bình thường, vào thời điểm đánh trận quan quân pháp sẽ không thành lập pháp đình lâm thời gì hết.

Nhưng Vương Tường làm quá ác độc, chẳng những dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, còn giết cả nhà sứ giả khuyên hàng. Không nhanh chóng làm chính pháp tại chỗ, ngươi để cho Vương Ứng Hi nghĩ như thế nào? Để cho thân thương phủ Trùng Khánh nghĩ như thế nào?

Trong lịch sử, sức chiến đấu của Vương Tường vẫn là rất mạnh mẽ.

Lúc đầu khi Trương Hiến Trung nhập Xuyên, chỉ có phủ Tuân Nghĩa Vương Tường trấn thủ không bị chiếm lĩnh, trở thành căn cứ quân sự của Đại Minh phản công Tứ Xuyên.

Tiếp đó, Vương Tường lại đánh với Mãn Thanh, còn đánh bại Đa Ni và Ngô Tam Quế,nhân cơ hội thu phục Trùng Khánh, Lô Châu, Tự Châu.

Đuổi Mãn Thanh ra khỏi Tứ Xuyên, sau đó bắt đầu nhảy loạn, có binh nâng cao địa vị, không nghe điều khiển, tấn công hữu quân, mở rộng địa bàn.

Đầu tiên là đánh trận với võ tướng Nam Minh, sau đó lại đánh dư bộ Trương Hiến Trung quy thuận Nam Minh, thế mà còn có thể được triều đình Nam Minh phong làm Trung Quốc Công. Cuối cùng rốt cuộc cũng chọc giận Tôn Khả Vọng, phái Lưu Văn Tú đến đánh bại, Vương Tường binh bại hết lương, tự sát mà chết.

Loại tình huống này, ở Nam Minh rất bình thường, không chỉ có quan văn nội đấu, võ tướng cũng nội đấu, chỉ có hời cho Mãn Thanh.

Sau khi thu phục được phủ Trùng Khánh, phủ Thuận Khánh, các huyện khác nhìn thấy đã hàng, chỉ còn thổ ty Dậu Dương còn trốn ở trong núi giả vờ câm điếc.

Tần Lương Ngọc dẫn binh chinh phạt châu Đồng Xuyên, vừa ngồi thuyền đến Toại Minh, tướng thủ thành Toại Ninh đã hàng rồi.

Quân phiệt chiếm Đồng Xuyên tên là Cam Lương Thần, xuất thân võ cử nhân, từng đảm nhiệm Tổng binh Sơn Hải Quan, bị đội nồi hỏi tội, bãi quan về quê.

Người này có quan hệ không tệ với Dương Triển, hơn nữa thiện chính an dân. Cộng thêm tuổi tác đã cao, một đống tuổi không có hùng tâm tranh bá, lại thấy thuộc cấp ở Toại Ninh đầu hàng, hắn cũng dứt khoát dẫn người quy thuận quân Đại Đồng.

Đến tận bây giờ, quân Đại Đồng hoàn toàn tương hợp với địa bàn của Dương Triển, hóa giải tình thế nguy hiểm Dương Triển bị một đám Vương gia bao vây.

Lúc này đã đến mùa đông rét đậm, Hoàng yêu tạm thời dừng binh, để cho quan lại đi tiêu hóa địa bàn mới chiếm.

Nửa Tứ Xuyên, dọc tuyến Trường Giang, phủ Quỳ Châu, phủ Trùng Khánh, phủ Thuận Khánh, phủ Tự Châu, châu Gia Định, Lư Châu, châu Đồng Xuyên, mấy thành đều giương quân kỳ Đại Đồng lên. Cuối cùng ruộng muối Phú Thuận cũng họ Triệu.

Hoàng Yêu làm chủ soái, Tần Lương Ngọc, Dương Triển, Cam Lương Thần dẫn binh phụ trợ, dự định đầu xuân sang năm chiếm lấy phủ Tuân Nghĩa.

Mà các quân thần ở Thành Đô, đối với điều này coi như không nghe thấy.

Quân không ra quân, thần không ra thần, tất cả đều là con rối. Bọn họ thừa dịp Sùng Trinh tự sát, liên kết quân phiệt Tứ Xuyên ủng hộ lập Hoàng đế, trên danh nghĩa quản lý Tứ Xuyên, nhưng căn bản không thể khống chế được võ tướng các nơi.

Về phần các võ tướng này, hoặc nói là các Vương gia, Hầu gia, vẫn còn đang tiếp tục cướp địa bàn lẫn nhau!

Thành Đô.

Sứ giả quân Đại Đồng Phạm Quặng, gặp được quân phiệt đứng đầu của Tứ Xuyên – Hầu Thiên Tích.

Đương nhiên, thân phận hiện tại của Hầu Thiên Tích, là người ủng hộ lập Đại Minh Long Võ Hoàng đế, Thái sư, Thượng Trụ Quốc, Tuyên uy tướng quân, Tả Đô đốc hậu quân.

“Phạm tiên sinh là đến để chiêu hàng?” Hầu Thiên Tích hỏi.

Phạm Quạng nói: “Không dám, chỉ là muốn tướng quân nhìn rõ tình thế.”

Hầu Thiên Tích mặt không biểu cảm: “Sinh là thần tử Đại Minh, chết là quỷ của Đại Minh. Sùng Trinh bệ hạ băng hà, tự có Long Võ bệ hạ làm người kế thừa, chí hướng nửa đời sau của ta, đó là phò tá Long Võ bệ hạ dựng lại Đại Minh!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »