Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 867
Chiến trường Hà Nam (1)

❊ ❊ ❊

Trương Thiết Ngưu phất tay nói: “Đi đi, đi đi, ở chỗ ta còn có quân vụ.”

Khổng Dận Thực thấy Trương Thiết Ngưu không giống giả bộ, vội vàng bái biệt.

Ra khỏi quân doanh, Khổng Dận Thực nói với con trai: “Quân kỷ Đại Đồng nghiêm minh, Nam Kinh Triệu Hoàng đế nhất định có được thiên hạ. Nếu như Thát Tử lại đánh đến, Khổng gia sẽ dẫn theo người nhà đi xuống phía nam tránh họa.”

“Phụ thân cao kiến.” Khổng Hưng Tiếp vội vàng ứng đáp.

Trong lòng Khổng Dận Thực càng nghĩ càng vui vẻ, dựa vào suy nghĩ logic của hắn, Trương Thiết Ngưu nhận lương thực của hắn,lại giúp hắn chuyển giao hạ biểu của Khổng thị cho Hoàng đế, đây chẳng khác nào công nhận thân phận Diễn Thánh Công của hắn.

Thật ra, đây đều là hiểu lầm.

Những lương thực này xem như mượn, thuộc loại phương pháp khẩn cấp thời chiến, nhất định phải có quan chỉ huy, quan tuyên giáo, quan quân nhu cùng nhau ký nhận. Chiến tranh chấm dứt, lương thực được trả lại, hơn nữa người cho mượn lương sẽ được ghi công.

Xử trí Khổng gia như thế nào, hoặc là xử trí bách tính như thế nào, quân đội không thể nhúng tay.

Trương Thiết Ngưu không có quyền xử lý sự vụ bách tính, điều này hoàn toàn chính là hệ thống hai bộ. Ngoại trừ xuất hiện tình trạng khẩn cấp, quân đội mới có thể tạm thời tiếp quản địa phương, ví dụ như năm trước, Phí Như Hạc, Trương Thiết Ngưu ở Nghi Châu và các nơi cứu tế bách tính.

Phán quyết đối với Khúc Phụ Khổng thị, đợi chủ quan địa phương và tư pháp quan đến rồi nói sau.

Chiến trường Hà Nam.

Bởi vì sau đầu xuân, các sư đoàn quân Đại Đồng có thế công mãnh liệt, Đa Nhĩ Cổn cũng không dám khinh địch giống như Đa Đạc.

Hắn chọn dùng chiến thuật Mãn Thanh quen dùng: Mặc kệ ngươi từ mấy lộ đến, ta tự đi một đường!

Đa Nhĩ Cổn chủ động co rút lại phòng tuyến, để cho hàng binh hàng tướng thủ thành trì quan trọng. Bản thân hắn đích thân dẫn đầu hơn sáu vạn quân Bát Kỳ, hơn ba vạn hàng binh hàng tướng, dự định tiêu diệt từng bộ phận quân Đại Đồng.

Nỗ Nhĩ Cáp Xích thích đánh trận như vậy, Hoàng Thái Cực cũng thích đánh trận như thế.

Thời điểm đó, Đại Minh phát động mười vạn, hai mươi vạn, mà Mãn Thanh tổng cộng cũng chỉ có mấy vạn binh lực. Vì thế Mãn Thanh tập kết trọng binh, nhanh chóng tập kích đan xen, lợi dụng lỗ hổng các bộ khó có thể điều động phối hợp, lợi dụng sơ sở lấy ưu thế binh lực tiêu diệt một bộ trong đó.

Nói chung, quân đội Đại Minh chỉ cần bị tiêu diệt một đường, các đường còn lại sẽ lâm vào khủng hoảng, hoặc là dứt khoát có biên tướng dẫn binh chạy trốn.

Nếu như tiêu diệt một đường không có hiệu quả, vậy thì tiêu diệt hai đường, ba đường!

Mà lần này quân Đại Đồng tấn công Hà Nam, tổng cộng chia binh có sáu đường, Đa Nhĩ Cổn sao có thể không dùng chiêu cũ?

Triệu Hãn giao quyền chỉ huy Sơn Đông cho Phí Như Hạc, còn bản thân ngự giá đi về phía thành Bạc Châu lập bộ tổng chỉ huy.

Lúc này, sư đoàn số ba của Lý Chính đã công phá Ngu Thành, sư đoàn số bốn của Tiêu Tông Hiển đã công phá Lộc Ấp. Địa bàn Bạc Châu, Túc Châu của Triệu Hãn phòng bị “vườn không nhà trống”, cố ý hấp dẫn quân địch phủ Quy Đức đến tấn công, một khi đến đây là có thể để cho sư đoàn số ba, sư đoàn số bốn hồi quân gói sủi cảo.

Đáng tiếc, quân Thanh phủ Quý Đức rất nhát, thậm chí ngồi xem Ngu Thành, Lộc Ấp bị chiếm đóng, chỉ trốn ở bên trong phủ thành Quy Đức tử thủ.

Đây là đang nghiêm túc chấp hành chiến lược của Đa Nhĩ Cổn, hàng binh hàng tướng không được đi ra ngoài đánh, huyện thành thứ cấp cũng có thể không cần, thủ vững thành trì có tính chiến lược là được. Vẫn luôn thủ vững, đợi Đa Nhĩ Cổn ở các nơi khác tiêu diệt từng bộ phận.

Rốt cuộc chủ lực của Đa Nhĩ Cổn ở đâu?

Triệu Hãn tạm thời không rõ lắm, dù sao nhất định là không ở bên phía phủ Quy Đức.

Kế hoạch dụ địch thất bại, vậy thì chủ động tấn công!

Để lại nông binh đóng ở Ngu Thành, Lộc Ấp, sư đoàn số ba tấn công Hạ Ấp, sư đoàn số bốn lên phía bắc đánh Chá Thành. Cũng là một lần hành động chiếm lấy, hình như quân Thanh thật sự không cần huyện thành này, chỉ toàn tâm toàn ý phòng thủ phủ thành Quy Đức. Thậm chí bên phía huyện Vĩnh Thành, Triệu Hãn chỉ phái hơn một ngàn nông binh đã chiếm được rồi.

Phủ thành Quy Đức, chính là Thương Khâu.

Bộ chỉ huy của Triệu Hãn, sư đoàn số ba, sư đoàn số bốn, hội hợp ở ngoài thành Thương Khâu, dự định mạnh mẽ tấn công thành này. Thương Khâu chính là một cái đinh, nếu như không nhổ đi, đại quân đường đông của chiến trường Hà Nam, sẽ bị kiềm chế ở trong này không thể nhúc nhích.

Nữ quan đi theo bẩm báo: “Bệ hạ, Hầu Phương Vực dẫn theo thúc phụ cầu kiến.”

“Dẫn bọn họ đi vào.”

Triệu Hãn đang nghiên cứu hướng đi của chủ lực Đa Nhĩ Cổn, tuy thám báo rải rộng, Hà Nam ẩn giấu mật thám quân Đại Đồng, nhưng tin tức hỗn loạn rất nhiều, một chốc rất khó phát hiện được Đa Nhĩ Cổn.

Triệu Hãn là tổng chỉ huy chiến trường Hà Nam, chỉ có thể phát ra quân lệnh: Sư đoàn số năm của Giang Lương, từ bỏ Trầm Khâu, Hạng Thành đã công chiếm, rút về Toánh Châu phòng bị khả năng Đa Nhĩ Cổn xuất hiện. Sư đoàn số sáu của Giang Đại Sơn, đóng quân Yển Thành, không thể liều lĩnh, tiếp tục do dám hướng đi của Đa Nhĩ Cổn.

Nếu như Đa Nhĩ Cổn muốn tập kết đại quân công phá một đường, vậy thì Triệu Hãn sẽ thủ thành vững vàng, chủ yếu tấn công phương hướng phủ Quy Đức.

Cùng lắm thì ổn định tiến lên, chỉ dựa vào tiêu hao lương thảo, cũng có thể kéo Đa Nhĩ Cổn đến chết!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »