Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 809
Hoàng phụ Nhiếp chính vương (1)

❊ ❊ ❊

“Tha mạng, quân gia tha mạng… A!”

“Cha, nương, cứu mạng!”

“…”

Khắp nơi tiếng kêu gào ầm ĩ, khắp nơi là tiếng kêu thảm thiết, khiến Hồng Thừa Trù nghe đến vội vàng nhắm mắt lại.

Đuổi người Hán ra khỏi nội thành, không chỉ đơn giản là xua đuổi như thế. Còn kèm theo đánh giết dâm lược, trong nhà có con gái xinh đẹp, bị quý tộc Mãn Thanh ngang nhiên cướp đi. Có người muốn cầm bạc ở dưới hầm đi, chẳng những không mang bạc đi được, nhà còn bị chiếm, hơn nữa còn thường rơi vào giết chóc.

Theo cách nhìn của quý tộc Mãn Thanh, dù sao Bắc Kinh không đủ lương thực, những cư dân thành thị này lại không thể trồng trọt, chết nhiều thêm một chút vừa lúc có thể tiết kiệm được lương thực.

"Đát đát đát đát!"

Một trận tiếng vó ngựa vang lên, có quan sái Mãn Thanh đi dọc phố hô to: “Thi thể chết đống lại thiêu, đề phòng đại dịch! Thi thể chất đống lại thiêu, đề phòng đại dịch…”

Ôn dịch sớm đã lan tràn đến Bắc Kinh, người Hán rời khỏi nội thành, cũng là vì để giảm bớt dân cư, làm chậm tốc độ lây truyền của ôn dịch.

“Lão gia, đến rồi.” Gia nô hô.

Hồng Thừa hạ kiệu đi vào nhà mới, đây là Đa Nhĩ Cổn ban cho hắn.

Đi vào trong viện, Hồng Thừa Trù phát hiện nhiều nơi có vết máu.

Những viết máu này chỉ tùy tiện dùng nước lau, căn bản không lau khô hết, tro bụi phủ lên đọng lại đã thành màu đen.

Người Mãn chiếm cứ nội thành, đại thần người Hán ở ngoại thành.

Về phần chủ nhân đầu tiên của những ngôi nhà ở ngoại thành này, phàm là có nhà lớn, hầu như đều không có kết cục tốt đẹp gì. Chẳng qua là giết chóc đuổi ra ngoài, cướp lấy nhà, thưởng cho những quan viên như Hồng Thừa Trù ở.

Không bao lâu sau, gia nô lại chạy đến nói: “Lão gia, sợ rằng giếng nước trong nhà không thể uống, có người rơi xuống, đã có mùi bốc lên rồi.”

“Mua nước uống đi.” Hồng Thừa Trù thở dài.

Cửa ngoại thành, còn có người lựa chọn thanh niên trai tráng.

Thân thể khỏe mạnh, có chút tư sắc, được chọn đi làm gia nô và nha hoàn.

Những người này đa phần là quý tộc Bát Kỳ nhỏ, quan quân nhỏ, bọn họ vừa mới được chia nhà ở trong nội thành, còn thiếu người hầu sai sử. Người bị đuổi ra khỏi nội thành không có nhà để về, muốn sống, thì tùy tiện đi theo bọn họ. Không cần tiền lương, thưởng một miếng cơm ăn là được.

Chạy ngựa khoanh vùng ở gần kinh đô đã bắt đầu, một lượng lớn thân sĩ bị đuổi ra khỏi nhà, bách tính ở lại làm nông nô cho quý tộc Mãn Thanh.

Gia đình một thân sĩ, dẫn theo người nhà, muốn bỏ chạy tị nạn về phía nam.

Một đội kỵ binh Mãn Thanh lao đến, những ngời đó, đang chuẩn bị phi ngựa khoanh vùng. Thấy thân sĩ chuyển nhà có nhiều tiền tài, nhất thời đỏ mắt lên, quan quân hô to: “Những người kia đều là gian tế đến từ phía nam, nam tử, người già, trẻ nhỏ toàn bộ giết hết!”

Kỵ binh Mãn Thanh như sói đói, hưng phấn xông lên chém giết.

Bọn họ giết chết người nhà, nam tử và trẻ con, cướp đi nữ tử trẻ tuổi, cướp đi tiền tài của thân sĩ.

Quân của Lý Tự Thành gồm 5 doanh hữu tiền hậu tả trung hữu, hắn chỉ mang ba doanh đi Bắc Kinh.

Quân đội còn lại đều đóng tại Sơn Tây và Hà Nam.

Ngoài ra, còn có rất nhiều biên quân của đại Minh, sau khi đầu hàng Lý Tự Thành, đã đóng quân ở Tuyên Phủ, Đại Đồng, Mật Vân và những nơi khác.

Lý Tự Thành chủ động rút lui khỏi bắc Trực Đãi, muốn ném vùng đất không có lương thực này cho nhà Mãn Thanh để bọn họ thu dọn cục diện rối rắm đó. Bản thân trở về Sơn Tây, kinh doanh ở Sơn Tây và Hà Nam, thuận tiện nuốt chửng Thiểm Tây.

Sau đó, Lý Tự Thành đã dự liệu sai phản ứng của quân Mãn Thanh.

Sau khi Hoàng Thái Cực nhập quan chiếm lĩnh Bắc Kinh, lập tức thu hút thân sĩ, trọng dụng quan viên người Hán, giảm thuế giảm lao dịch cho bách tính. Cùng lúc đó, phái đại quân điên cuồng truy quét Sơn Tây, Lý Tự Thành trở tay không kịp, dọc đường tổn thất một số lượng lớn hậu cần đồ quân nhu.

Hơn nữa, Hoàng Thái Cực phái ra một mũi quân yểm trợ, trực tiếp từ Bắc Kính đánh về phía Đại Đồng, Du Lâm.

Chiêu hàng trên đường đi, hứa hẹn phong quan đối với biên tướng Đại Minh đầu hàng Lý Tự Thành. Một mạch sắc phong tám hầu tước, cũng để cho những biên tướng này tiếp tục cầm binh, đảm bảo cho họ tài phú và điển sản ở biên trấn .

Vì thế, có khoảng tám nghìn quân yểm trợ Mãn Thanh, trước sau đã chiêu hàng được hơn bốn vạn biên quân Đại Minh.

Bọn họ từ Bắc Kinh đánh giết tới Du Lâm, lại từ Du Lâm đánh tới Duyên An, cuối cùng đại quân bao vây Tây An, chặn đứt đường lui của Lý Tự Thành.

Một nhánh khác của mũi quân yểm trợ, từ Bắc Kinh đi vào Hồ Nam, dọc đường chiêu hàng phỉ khấu. Lại là hứa hẹn phong quan, một lượng lớn quân khởi nghĩa bản địa Hà Nam, gồm cả bộ đội thân sĩ bản địa đoàn luyện, đều rời bỏ Lý Tự Thành để theo Mãn Thanh.

Quân yểm trợ Mãn Thanh trên đường nam này cũng chỉ có chưa đến mười vạn người, nhưng khi đánh đến Lạc Dương, quân Hán đã lên tới sáu bảy vạn.

Sở dĩ việc chiêu hàng của quân Mãn Thanh thuận lợi như vậy, thuần túy là do Lý Tự thành không được “lòng dân”.

Những thế lực người Hán đầu hàng quân Mãn Thanh tổng kết lại chẳng qua là có ba loại: biên quân, phản tặc, thân sĩ.

Lý Tự Thành chưa cho biên quân lợi ích gì ưu việt, chỉ để cho họ tạm thời đóng ở biên trấn, còn kiềm chế không cho giết hại dân chúng. Có rất nhiều phản tặc ở Hà Nam, bởi vì thời gian tạo phản quá muộn, cũng không được Lý Tự Thành coi là tâm phúc, thậm chí còn lệnh cưỡng chế giải tán quan đội. Thân sĩ càng hận Lý Tự Thành hơn, chỉ mong Lý Tự Thành chết sớm hơn một chút.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »