Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 857
Liên tục nhảy nhót (1)

❊ ❊ ❊

Vù!

Lại thêm một mũi tên, Đa Đạc tránh né theo bản năng, nhưng ngực vẫn là bị trúng tên. Hơn nữa còn đâm đến xương sườn, dùng một chút lực là đã đau đớn.

Đa Đạc miễn cưỡng giương cung cài tên, nhưng lại không tìm thấy bóng dáng của kẻ địch.

Vù!

Lại một phát mũi tên, lần này bắn trúng bả vai.

Đa Đạc hối hận đã cởi tỏa tử giáp, nếu không chỉ một loại tên bằng xương bình thường, sao có thể bắn hắn thành như thế.

Hắn đã thành bia ngắm sống!

Đa Đạc giả bộ ngã xuống đất không dậy nổi, một bàn tay cầm chặt chuôi đao, dụ dỗ kẻ địch đến gần.

Dương Phú còn hai mũi tên, chậm rãi từ phía sau cây đi ra. Khoảng cách chỉ còn mấy bước, bỗng nhiên hắn dừng lại, nhắm chuẩn một mũi tên về phía cổ họng Đa Đạc.

Khi nhìn thấy hắn kéo cung, Đa Đạc sợ tới mức vội vàng lăn sang một bên.

Một mũi tên bắn lệch, Dương Phú lập tức lui về phía sau, một lần nữa trốn đi.

Khắp người Đa Đạc đều là vết thương, ngã trước ngã sau đứng dậy, rút đao hét lớn: “Là dũng sĩ thì đứng ra, đao thật thương thật đánh một trận!”

Vù!

Trả lời hắn, là một mũi tên cuối cùng.

Mũi tên này trúng cổ, nhưng không làm bị thương đến động mạch chủ, hình như chỉ bắn nát khí quản.

Nhất thời Đa Đạc thấy trong ngực khó thở, bỏ đao che miệng vết thương, ngực giống như cái ống bễ cố gắng hô hấp.

Dương Phú từ từ đi đến, đá văng yêu đao của Đa Đạc, rồi lại đá văng cung tiễn, cúi người rút cung tên trên người Đa Đạc ra.

“A!”

Đa Đạc chịu đau hô: “Giết ta, cho một lần thoải mái đi, ta không thể nào thở được!”

Dương Phú không nói một lời, rút mũi tên ra, lại một lần nữa bắn lên người Đa Đạc.

Cuối cùng, hắn nhặt đại cung của Đa Đạc lên, nhặt túi tên chỉ còn mấy mũi thứ tên lên. Vừa nói, vừa kéo cung: “Lão phụ thân trong nhà ta, ngã xuống sườn núi đã liệt ba năm. Còn có mẹ già của ta, cả đời chưa từng xuống núi. Còn có vợ con ta, đi theo ta chịu khổ, chưa từng được hưởng phúc gì. Ngươi muốn cướp đồ ăn thì cướp, tại sao lại giết bọn họ.”

Vù!

Một mũi tên bắn trùng đùi!

Vù!

Một mũi tên bắn trúng cánh tay.

Từng tên từng tên bắn ra, cố ý không bắn trúng bộ phận quan trọng.

Bắn hết thứ tên của Mãn Thanh, Dương Phú lại cúi người nhặt tên bằng xương nhổ từ người Đa Đạc ra, toàn bộ một lần nữa bắn về trên người Đa Đạc.

Bắn xong tên, Dương Phú hỏi: “Đau không?”

Đa Đạc khó thở, không thể nói chuyện, chỉ có hai mắt mở trừng trừng.

Dương Phú lại rút mấy mũi tên ra, rồi lại từng tên từng tên bắn trở về, hỏi lại: “Đau không?”

Hai tay Đa Đạc buông thõng.

Khi Lương Chấn dẫn binh đến, Đa Đạc đã biến thành con nhím.

Cũng không biết là chảy máu chết, hay là không thể nào hô hấp hít thở không thông mà chết.

Thấy Lương Chấn hình như là quan quân, mặt Dương Phú không chút thay đổi: “Người là ta giết, ta không cần ban thưởng gì hết. Cả nhà ta đều chết rồi, muốn đi cùng với các ngươi giết Thát Tử.”

Lương Chấn lại liếc nhìn thảm trạng của Đa Đạc, không khỏi nuốt nước miếng, dùng tiếng Hán sứt sẹo nói: “Ta chỉ là dẫn binh thôi, chiêu binh không do ta quản. Ngươi… Ngươi lập được công lớn, ta báo lên trên cho ngươi là được.”

Lại nói chính diện chiến trường, quân Thanh đã trốn trở về, trên đường nhất định phải đi qua mấy con sông nhỏ.

Đó đều là nhánh của sông Tuấn, bắt nguồn từ vùng núi Nghi Mông, toàn bộ dòng chảy của sông Tuấn sẽ chảy vào Nghi Thủy. Nơi rộng nhất của mặt sông cũng chỉ hơn hai mươi thước, hẹp nhất thậm chí chỉ có mấy thước, đây thuộc loại nguồn nước tới chủ yếu giữa sông Tuấn và núi Nghi Mông.

Quân Thanh tan tác chạy về mấy dặm, đã gặp phải trước có sông nhỏ chắn đường.

Phần lớn đều giống với Đa Đạc, dọc theo sông nhỏ chạy về hướng Bắc. Bọn họ nhất định không chạy đến ngọn nguồn của con sông, vậy thì phải đi vào núi Nghi Mông, nhưng trừ con đường đó ra thì không có chỗ nào có thể chạy trốn, chỉ có thể chạy đến đâu tính đến đó.

Trần Đại Phong một tay cầm trường thương truy kích, lúc này đã ngất xỉu, nhưng binh sĩ dưới trướng hắn vẫn còn đang đuổi giết.

Tiết Kế Tông chính là đội trưởng dưới trướng Trần Đại Phong, một đội ba mươi người, chỉ còn mười bốn người có thể động đậy. Bị trọng tên của Mãn Thanh bắn chết tại chỗ chín người, còn mấy người bị thương ngã xuống đất, cũng không biết cuối cùng có thể cứu sống bao nhiêu.

Bây giờ hai mắt hắn đỏ bừng, trên người còn cắm hai mũi thứ tên của Mãn Thanh, không cần mạng điên cuồng đuổi theo hội binh Bát Kỳ.

Một binh Bát Kỳ kiệt sức ngã sấp xuống, Tiết Kế Tông xông lên chính là một thương.

Hội binh kia nằm trên đất, còn muốn rút đao chém vào chân Tiết Kế Tông. Bên cạnh có khiên mây thủ, đã sớm ném thuẫn bài xuống, vung yêu đao chém mạnh một đường, chém đứt cổ tay của người binh Bát Kỳ kia.

Một thương của Tiết Kế Tông đâm vào cổ họng kẻ địch, rút thương tiếp tục đuổi giết.

Phía trước có bốn hội binh, mặc trọng giáp chạy mấy dặm đường, lúc này thật sự không chạy nổi nữa, quỳ xuống đất thở hổn hển cầu xin đầu hàng. Vì để bày tỏ thành ý, thậm chí còn vứt binh khí đi.

Tiết Kế Tông đã sớm giết đến đỏ mắt, quên quy củ quân Đại Đồng không giết tù binh.

Hắn dẫn đội giơ thương xông lên, liên tiếp đâm chết hai người, đồng đội đâm chết hai người còn lại.

“Xông lên, báo thù cho huynh đệ Đại Đồng!” Tiết Kế Tông hoàn toàn quên mỏi mệt, quên mình mặc giáp đuổi giết mấy dặm. Hắn chỉ biết, đội ngũ của mình tử thương hơn nửa, hắn muốn giết hết toàn bộ Thát Tử báo thù.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »