Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 880
Lòng quân và kỷ luật (2)

❊ ❊ ❊

Đại trận bộ binh của Tổ Đại Thọ cũng dừng đi đến, bởi vì hai cánh bộ đội đã có chút hỗn loạn. 5.000 long kỵ binh, chỉ có một nửa binh lực, khoảng cách xa đã đồng loạt bắn súng, hai cánh quân đội của Tổ Đại Thọ lập tức hoảng loạn.

Tuy không đại loạn trận hình, nhưng tốc độ đi chậm lại. Khiến cho bộ đội ở giữa đi đến phía trước, hai cánh bộ bội dần dần rơi lại phía sau.

Bộ tốt Đại Đồng thì ngược lại, đối mặt với kỵ binh của Ngô Tam Quế tập kích quấy rồi, bình tĩnh bày trận ứng đối, thể hiện ra sự khác biệt tính kỷ luật cao thấp.

“Thổi hiệu, lệnh kỵ binh quay về.” Tổ Đại Thọ bất đắc dĩ đưa ra quyết sách, hắn cảm thấy mình không nên tác chiến ở bên ngoài, mà nên sớm một chút chạy đến huyện Thái Khang thủ thành.

Nhưng quân Đại Đồng quần áo nhẹ nhàng tiến quân, không mang theo đồ quân nhu, không có khôi giáp và hỏa pháo, loại dụ hoặc này lại khiến cho Tổ Đại Thọ không nhịn được.

Ngô Tam Quế nghe được hiệu lệnh, lập tức dẫn binh trở về, xua đuổi long kỵ binh tập kích quấy nhiễu hữu quân.

Kỵ binh của Ngô Tam Quế vừa đi, bộ tốt quân Đại Đồng lại chậm rãi rút lui về phía sau.

Sắc trời càng ngày càng mờ, loại cách làm này, hôm nay là đừng nghĩ đến đánh trận nữa, hai quân căn bản là ai cũng không nhìn thấy nhau.

Tổ Đại Thọ lại hạ lệnh: “Toàn quân dừng lại!”

Quân địch dừng lại, quân Đại Đồng cũng dừng lại theo, hai bên vẫn luôn duy trì hoảng cách một dặm rưỡi đến hai dặm.

Gần như thế, Tổ Đại Thọ cũng không dám rút lui về phía sau, thậm chí không dám hạ lệnh hạ trại, chỉ cần có một chút hành động là sẽ trận hình đại loạn, bị quân Đại Đồng bắt được cơ hội sẽ xông đến chém giết.

Đâm lao phải theo lao, tiến lùi không được!

Sắc trời đã hoàn toàn tối, quân Đại Đồng lại rút lui về phía sau, khoảng cách hai bên đại khái là hai dặm rưỡi.

Giang Đại Sơn hạ lệnh dập ngòi lửa, bọn họ chẳng những không đủ đồ quân nhu, ngòi lửa của hỏa thương binh mang theo cũng không nhiều. Hơn nữa đánh đêm cũng rất chịu thiệt, một khi đốt ngòi lửa, nhất định sẽ bị quân địch phát hiện.

Vào đêm, ánh trăng sáng ngời.

Hai quân bày trận, ngồi xuống tại chỗ, kỵ binh cũng lui về, cho chiến mã ăn, khôi phục thể lực của chiến mã.

Long kỵ binh đều chỉ còn một miếng bánh, tuy bọn họ cũng mang theo đậu và nước, những những thứ này đều để cho chiến mã ăn. Chiến mã chẳng những phải ăn đậu và nước, trong nước còn phải pha chút muối, nếu không khó có thể bổ sung thể lực đã tiêu hao, hơn nữa càng dễ bị bệnh hơn.

Ngồi rồi ngồi, rất nhiều binh sĩ dưới trướng Tổ Đại Thọ, bắt đầu ngã trái ngã phải nằm xuống.

Dù sao kẻ địch cũng không tấn công đến đây, mệt mỏi một ngày, tiếp tục ngồi thì mệt bao nhiêu, đầu tiên nằm xuống nghỉ ngơi một lát rồi nói sau.

Tổ Đại Thọ lệnh cho đội chấp pháp quát lớn, nhưng không có tác dụng gì. Gọi được binh bên phía này ngồi dậy, binh bên kia lại nằm xuống, bọn họ hành quân một ngày thật sự mệt chết đi được, hơn nữa thời diểm hoàng hôn còn tinh thần căng thẳng đến cực điểm.

Chấp hành quân pháp, hoặc là khi không gặp quân địch thì quân kỷ nghiêm túc, hoặc là xử phạt đào binh khi giao chiến.

Khi chưa chiến đấu, không có tướng soái nào dám dễ dàng chấp hành quân pháp.

Lâm trận trảm tướng, đại kỵ của người dùng quân.

Đặc biệt dưới trướng là một đám quân đội tạp nham, Tổ Đại Thọ lại càng không dám làm xằng bậy vào lúc này. Vạn nhất hàng tướng nào đó trong lòng có oán hận, nửa đêm nháo lên, nhất định sẽ không thể xử lý được tình huống này.

Ngô Tam Quế đi đến bên người Tổ Đại Thọ, thấp giọng nói: “Cữu phụ, trận này không cách nào đánh được. Quân địch chấp hành mệnh lệnh, quân ta lại là không chấp hành hiệu lệnh. Tuy quân ta chiếm ưu thế binh lực, nhưng người càng nhiều thì lại càng loạn. Hay là… hàng đi!”

Tổ Đại Thọ lắc đầu: “Mấy vạn quân Bát Kỳ của Nhiếp Chính Vương, đã giết đến Thương Khâu. Nếu quân Bát Kỳ thắng, lúc này chúng ta đầu hàng chẳng phải là sẽ thành trò cười sao?”

Ngô Tam Quế nói: “Cho dù Đa Nhĩ Cổn có thể thắng được một trận, nhưng thật sự có được thiên hạ sao? Quân Đại Đồng ở đối diện, lúc trước chúng ta không rõ ràng, bây giờ còn không hiểu rõ sao? Đây là tinh nhuệ hàng đầu thiên hạ, so với quân Bát Kỳ không kém chút nào, quân kỷ sĩ khí thậm chí so với quân Bát Kỳ còn tốt hơn. Đa Nhĩ Cổn không thắng được, cho dù trận này có được toàn thắng lớn, cũng chẳng qua là chia sông để trị. Phía nam giàu có đông đúc, dân cư sung túc, thời gian vài năm là có thể hồi phục được. Mà phương bắc khan hiếm dân cư, lương thực cũng không đủ, đợi Nam Kinh phản công thì đánh thắng như thế nào?”

“Để ta suy nghĩ một chút.” Tổ Đại Thọ không trực tiếp đồng ý cũng không trực tiêp cự tuyệt.

Về phần sống chết của người nhà hai người, Tổ Đại Thọ và Ngô Tam Quế đều chưa từng suy xét qua, thậm chí cũng lười nhắc đến một câu.

Không đến vạn bất đắc dĩ, Tổ Đại Thọ là sẽ không hàng.

Hắn dự cảm đêm nay rất có khả năng đại bại, nhưng cho dù chạy trốn cũng không muốn đầu hàng, cái này là do tính cách do dự của bản thân hắn.

Hai bên đều phái ra một lượng ít binh lính, đi xung quanh nhặt củi đốt và cỏ khô, nhóm lên một đống lửa. Vừa có thể chiếu sáng, vừa có thể miễn cưỡng sưởi ấm.

Bên phía quân Đại Đồng ăn lương khô, bên phía Tổ Đại Thọ, lại để cho hậu quân nấu ăn, sau đó chuyển đến phía trước để cho binh lính ăn chắc bụng.

Dưới loại tình huống này, không thể nào hạ trại, hai bên đều là bày trận nghỉ ngơi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »