Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 810
Hoàng phụ Nhiếp chính vương (2)

❊ ❊ ❊

Khi quân Mãn Thanh đến đã hứa hẹn phong quan, còn không cấm cướp những người này cướp bóc, điều kiện phong phú đến cực điểm, bọn họ làm sao có thể không muốn quy phục?

Về phần quân chủ lực Mãn Thanh, lại từ Cố Quan trực tiếp bức đến Thái Nguyên, quyết chiến với quân chủ lực của Lý Tự Thành.

Ngô Tam Quế, Khổng Hữu Đức, Thượng Khả Hỉ, Tổ Đại Thọ cùng các quân kỳ Hán khác, do suốt ruột lập công, bộc phát ra sức chiến đấu vô cùng đáng sợ. Đặc biệt là bộ đội hỏa khí quân Hán, đánh cho Lý Tự Thành đầu óc choáng váng. Ngô Tam Quế dẫn đầu quân kỵ còn lại, ba ngàn kỵ binh mà dám xông vào đại trận mấy vạn đại quân.

Lý Tự Thành thảm bại ở Thái Nguyên!

Đối mặt với quân Mãn Thanh ba đường tiến sát, Lý Tự Thành sau khi đại bại, lại thành lưu khấu, chỉ mang mấy ngàn quân tinh nhuệ trốn vào địa giới Thiểm Tây.

Tên Tào Tháo sống La Nhữ Tài này, cùng với Trương Hiến Trung, Lý Tự Thành liên tiếp trở mặt, sau lại khai chiến với Đại Đồng quân. Đối mặt với sự chiêu hàng của Mãn Thanh, hắn cũng lựa chọn kiên quyết phản kháng, sau một hồi thảm bại, tự mình giết chết mười mấy cơ thiếp của mình, dẫn theo tàn quân cũng trốn vào Thiểm Tây.

Quân Mãn Thanh một bên truy kích ở Thiểm Tây tiêu diệt Lý Tự Thành, La Nhữ Tài, một bên vội vàng chỉnh đốn kinh sư.

Hoàng Thái Cực đối với Hồng Thừa Trù hùng tài đại lược nói gì nghe nấy, ban bố một loạt chính sách lương thiện, đồng thời đề bạt rất nhiều quan viên người Hán.

Sau đó, Hoàng Thái Cực nhiễm phải ôn dịch rồi chết.

Con cháu Bát Kỳ đóng quân ở Bắc Kinh, có hai ngàn người nhiễm phải ôn dịch. Bách tính trong nội thành Bắc Kinh, nhiễm phải ôn dịch có gần mười vạn người!

Bắc Kinh, ngoại thành.

“Phụ thân, Tiết Tân Đình (Tiết Quốc Quan) chết rồi.” Hầu Phương Vực nói.

Hầu Tuân hỏi: “Vì sao chết?”

Hầu Phương Vực nói: “Đói chết, cả nhà đói chết.”

Hầu Tuân sửng sốt, lập tức lắc đầu thở dài.

Khi Hầu Tuân làm Hộ bộ Thượng thư cho Sùng Trinh, liên tục mấy năm, cơ bản chuyện gì cũng mặc kệ. Chuyện duy nhất làm được, chính là trong nhiệm kỳ của hắn, thành công ngăn cản Sùng Trinh tăng thuế, một lần thuế má cũng chưa từng tăng.

Lý Tự Thành đi ngang qua nhà hắn, mạnh mẽ trưng triệu đến làm quan, Hầu Tuân cũng không làm chuyện gì.

Bây giờ Mãn Thanh đi vào Bắc Kinh, Hầu Tuân cũng tiếp tục ngồi không ăn bám như thế.

Tiết Quốc Quan từng là đối thủ của Hầu Tuân, hôm nay nghe nói cả nhà bị đói chết, tâm tình Hầu Tuân cực kỳ phức tạp.

Ở thời không này, Tiết Quốc Quan là thủ phụ cuối cùng của Đại Minh!

Mấy vạn lượng kia của Tiết Quốc Quan, đều bị Lý Tự Thành cướp đi. Ngay lúc đó, Tiết Quốc Quan bị đánh cho chỉ còn nửa cái mạng, nhìn thấy Mãn Thanh đến, Tiết Quốc Quan dứt khoát quỳ xuống nghênh đón đầu nhập.

Nhưng mà, Hồng Thừa Trù nói một câu: “Đại Minh chính là diệt vong trong tay người như thế!”

Hoàng Thái Cực vừa nghe thấy, xếp Tiết Quốc Quan vào sổ đen, hạ lệnh vĩnh viễn không bao giờ dùng, chống đỡ đến tận bây giờ mới đói chết.

Hầu Phương Vực thấp giọng nói: “Phụ thân, phải nghĩ cách chạy trốn đến phía nam.”

Hầu Tuân hỏi lại: “Người nhà thì thế nào?”

Hầu Phương Vực nói: “Phụ thân có thể chủ động xin đi giết giặc, đi Sơn Đông chiêu hàng Tả Lương Ngọc. Con trai một đường hộ tống, sau khi đến Sơn Đông, phụ thân có thể dò thám tâm tư của Tả Lương Ngọc. Nếu như Tả Lương Ngọc có khuynh hướng hướng về Nam Kinh, vậy thì thuyết phục hắn dẫn theo Sơn Đông, cùng nhau đầu nhập vào vị Hoàng đế ở Nam Kinh kia. Nếu như Tả Lương Ngọc do dự không định, vậy thì kéo dài thời gian. Con sẽ lặng lẽ đi đến Nam Kinh, thuyết phục Hoàng đế Đại Minh xuất binh phủ Quy Đức. Như thế, có thể bảo đảm an toàn của người nhà, hai cha con ta cũng có thể lập công cho tân triều Đại Đồng.”

“Chỉ sợ Nam Kinh tạm thời không có ý đồ xuất binh.” Hầu Tuân nhíu mày nói.

Hầu Phương Vực nói: “Không cần biết có tiến binh quy mô hay không, phủ Quy Đức đều nên chiếm lấy. Thượng Khâu là nơi xung yếu chiến lược, có thể công có thể thủ, sao có thể để cho rơi vào trong tay Mãn Thanh?”

Quê nhà của phụ tử Hầu thị, chính là ở phủ Quy Đức, nơi đó tạm thời bị Mãn Thanh chiếm, đã giáp giới với địa bàn của Triệu Hãn.

Hầu Tuân lặng lẽ suy xét.

Hiện tại Hầu Tuân đảm nhiệm Hữu thị lang Hộ bộ của triều đình Mãn Thanh, nhưng căn bản không muốn làm quan cho Mãn Thanh.

Đặc biệt là Đa Nhĩ Cổn hạ lệnh thành lập Mãn Thành ở Bắc Kinh, đuổi toàn bộ người Hán ra ngoài, lại ở trong kinh đô phi ngựa khoanh vùng khắp nơi. Một loạt chính sách này, khiến cho Hầu Tuân cảm thấy sỉ nhục rất sâu, nếu như không phải vì bảo vệ người nhà, hắn muốn lập tức nghĩ cách đi xuống phía nam.

Quan viên người Hán có suy nghĩ này rất nhiều!

Một loạt chính sách của Hoàng Thái Cực, đã khiến cho quan viên người Hán quy tâm. Nhưng mà, Đa Nhĩ Cổ chỉ nhiếp chính một tháng, đã làm cho toàn bộ nội bộ quan viên người Hán lục đục.

Hầu Phương Vực tiếp tục khuyên: “Phụ thân, con từng đọc “Đại Đồng tập”. Bên trong có một chương “Gia quốc thiên hạ luận”, là Hoàng đế Đại Đồng đích thân viết. Thay đổi triều đại, chỉ là vong quốc mà thôi. Nếu như bị Thát Tử cướp đoạt giang sơn, đó mới là vong thiên hạ! Vong thiên hạ là thảm trạng như thế nào, lẽ nào phụ thân không nhìn thấy sao? Mấy chục vạn bách tính nội thành Bắc Kinh, giống như là heo dê bị người ta xua đuổi ra ngoài, cha con ta cũng bị đuổi ra ngoài! Còn có ngoại thành Bắc Kinh, Bát Kỳ Mãn Thanh phi ngựa khoanh vùng, thân sĩ đều như thịt bò trên thớt gỗ, toàn bộ bách tính đều làm nô tài bao y! Bắc Kinh này còn có cái gì để lưu luyến?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »