Diêm Ứng Nguyên cướp lấy Kim Dương, là một chuyện bất ngờ.
Dựa theo kế hoạch ban đầu của Phí Như Hạc, là đầu tiên thuận theo Đại Vận Hà đi lên phía bắc, nhanh chóng chiếm lấy yếu địa của trấn Ngô Thành.
Sau đó, để cho dân phu xây dựng công sự phòng ngự, để lại một số ít quân chính quy và nông binh đóng lại, rồi trở về chiếm lấy Đình Trấn và huyện thành Ngư Thai. Bảo đảm hậu phương của mình, đồng thời lại đi tấn công Kim Hương, dùng hỏa pháo toàn lực nổ sập tường thành, như thế có thể ổn định bên cánh của mình.
Tình trạng thực tế khiến cho Phí Như Hạc rất ngượng ngùng, trên dọc đường hắn tiến quân huyện Ngư Thai, huyện thành Ngư Thai đã bị Điển sử và Tú tài chiếm lấy. Về phần trấn Cốc Đình, lại bị một đám thân hào nông thôn chiếm lấy.
Nơi này giáp giới với địa bàn của Triệu Hãn, quan lại, sĩ tử, bình dân và thân hào nông thôn, chỉ cần lá gan lớn thì sẽ dám đoạt thành, hơn nữa không hề có nỗi lo về sau, rất nhanh quân Đại Đồng sẽ có thể tiếp quản thành trì.
Đã chiếm được Ngư Thai, vì thế Phí Như Hạc lại đi đánh Kim Hương.
Khoảng cách đến huyện thành Kim Hương còn có mấy dặm đường, Phí Như Hạc lại nhận được tin tức, nhất thời dở khóc dở cười: “Kim Hương cũng chiếm được rồi? Nơi đó có mấy ngàn thủ quân!”
Thám mã kể lại nói: “Lại là mật thám của Từ tiên sinh phái ra, thuyết phục bách tính trong thành đoạt thành. Điển sử Kim Hương tên là Diêm Ứng Nguyên, một mình lên thành giết chết tướng địch, chiêu hàng hơn hai ngàn quân địch, trước sau chém giết ba người tướng địch.”
“Đúng là người dũng mãnh!” Phí Như Hạc khen.
Thám mã nói thêm: “Diêm Điển sử thỉnh cầu tăng binh đóng giữ Kim Hương, rồi lại cấp phát một chút quân lương. Hắn nói bản thân dẫn theo hai ngàn hàng binh, cam đoan chiếm được năm thành Đan Huyện, Thành Võ, Tào Huyện, Định Đào, Tào Châu.”
Phí Như Hạc cảm khái: “Khẩu khí của hắn đúng là lớn.”
Một người dám mở lớn miệng, một người lại thật sự dám đồng ý, Phí Như Hạc thật sự giao các thành ở xung quanh mình cho Phí Như Hạc giải quyết.
Nếu như không có Phí Như Hạc, hắn sẽ phái nông binh và dân phu đi thu phục.
Bởi vì chỉ cần chiếm được Kim Hương, các huyện còn lại cách địa bàn của Triệu Hãn quá gần, quá nửa là sẽ lựa chọn nhìn thấy mà quy phụ. Ai không đầu hàng, chính là sẽ trực diện gặp phải tấn công của quân Đại Đồng!
Tình huống ở đây giống với ở phía bắc Sơn Đông, thủ quân trực diện đối mặt với tấn công của Mãn Thanh, vì thế đều đầu hàng Mãn Thanh.
Hơn nữa, bộ đội của Lý Chính đánh trận ở phủ Quy Đức, lúc nào cũng có thể qua sông tiếp viện cho phía cánh của Phí Như Hạc.
Đúng vào lúc Phí Như Hạc quay về trấn Nam Dương, bỗng nhiên nhận được tin tức của mật thám gửi đến: Có một lượng lớn thuyền vận chuyển binh lương, đang điều động về phía Duyệt Châu, Khúc Phụ.
Phí Như Hạc vội vàng tản ra hơn phân nửa kỵ binh đã điều đến phía tây trấn Nam Dương, trở về đi về phía đông trấn Nam Dương.
Rất nhanh đã có tin tức truyền đến, nói phía tây bắc bờ bên kia Kim Hương, phát hiện một lượng lớn tung tích của kẻ địch.
Hai hướng đông tây đều có người, chẳng lẽ Đa Đạc chia binh tấn công?
Phí Như Hạc triệu tập các quân quan nghị sự, thương thảo kỹ lương hơn nửa ngày, đều không hiểu Đa Đạc muốn làm gì.
Sư phó Vạn Tư Đồng nói: “Không cần biết hắn làm gì, nên đánh như thế nào, thì đánh như thế, đầu tiên quân ta chiếm lấy Đằng Huyện trước. Khoái thuyền đi thông báo cho Trương tướng quân, để cho hắn để lại nông binh và dân phu đóng ở Nghi Thủy, Cử Châu, Chư Thành, để cho Hoàng Phỉ tử thủ Duy Huyện, Vương Ấp, An Khâu. Dù sao phủ Thanh Châu cũng không đánh được, để cho Trương tướng quân dẫn theo chủ lực quay về bên này giúp đỡ.”
Phí Như Hạc lập tức hiểu rõ: “Trương Thiết Ngưu dẫn binh xuất phát từ Nghi Châu, dọc theo sông Tuấn đi đến Phí Huyện, trực tiếp áp sát Tứ Thủy, Khúc Phụ, Duyệt Châu, cùng với chúng ta hai mặt giáp công. Đây quả thật là kế sách tốt, không biết là có kịp không.”
“Kịp,” Vạn Tư Đồng nói, “Chiến sự phía bên này, một chốc một lát không đánh xong được.”
“Vậy thì làm như thế!” Phí Như Hạc vỗ án quyết sách.
…
Hai chiến trường lớn phủ Duyệt Châu, phủ Thanh Châu, Sơn Đông, đánh đến bây giờ toàn bộ đều giằng co rồi.
Hai bên đều đang nghĩ cách, hơn nữa nghĩ ra được cách giống nhau như đúc.
Đa Đạc để cho Hồng Thừa Trù đóng ở Tể Trữ, phái hàng binh hàng tướng, tiến hành mê hoặc ở hai bên sườn trấn Nam Dương. Tự bản thân dẫn theo chủ lực, đi sông Tuấn trực tiếp áp sát Nghi Châu, chẳng những cắt đứt một nửa đường lui của Trương Thiết Ngưu, còn có thể thuận theo sông giáp công Trương Thiết Ngưu.
Phí Như Hạc lại là tạm dừng tấn công phủ Thanh Châu, để cho Trương Thiết Ngưu trở về đi sông Tuấn, trực tiếp áp sát Tứ Thủy, Khúc Phủ, giáp công chủ lực của Đa Đạc ở Duyệt Châu.
Trương Thiết ngưu và bộ đội của Đa Đạc, rất có khả năng sẽ gặp nhau ở chỗ rẽ, vừa đúng lúc chạm mặt nhau ở dọc sông Tuấn.
Lại nói đến bên phía Kim Hương.
Sau khi nông binh và đội vận lương của Phí Như Hạc phái đến đến nơi, Diêm Ứng Nguyên lập tức dẫn theo hai ngàn hàng binh xuất binh, để huyện Kim Hương lại cho Đổng Dụng Khanh quản lý.
Diêm Ứng Nguyên dẫn binh đi thẳng đến Đan Huyện, khi đi vào thành, thế mà huyện thành đã đổi quân kỳ.