Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 856
Thợ săn (3)

❊ ❊ ❊

Kết quả, mẹ già đã bệnh chết, vợ con cũng đói đến không thể đi được, hắn dứt khoát dẫn theo người nhà vào núi làm thổ phỉ.

Qua một lúc, tiểu lâu lạ chạy vội trở về: “Những binh này gọi là cái gì mà quân Đại Đồng, nói có một vương gia Thát Tử, bị giết đến chạy trốn vào trong núi. Còn bảo chúng ta giúp đỡ tìm người, nếu như tìm được, hành vi phạm tội lúc trước sẽ không truy cứu nữa, còn có thể được xuống núi chia ruộng làm lương dân.”

“Thát Tử Vương gia?”

Hồng Sở Vọng vội vàng đứng lên, hỏi: “Quân Đại Đồng thật sự đã đánh bại Thát Tử, còn đuổi một vương gia Thát Tử vào núi?”

Tiểu lâu la gật đầu nói: “Nói như thế.”

Hồng Sở Vọng nói: “Đại đương gia, cơ hội lập công phát tài của chúng ta đến rồi.”

Đương nhiên thổ phỉ biết tình hình của Sơn Đông, quân Bát Kỳ và quân Đại Đồng đang đánh trận, ai có thể thắng thì quá nửa bên đó sẽ có được thiên hạ.

Đại đương gia cười nói: “Nếu như quân Đại Đồng thắng, Nam Kinh Triệu Hoàng đế chính là chân long Thiên tử. Người ở trong trại, toàn bộ đi ra ngoài, tìm Vương gia Thát tử kia.”

Trong sơn trại nam nữ già trẻ có vài trăm người, hơn nữa quen thuộc địa hình, lúc này dẫn quân Đại Đồng đi xung quanh điều tra.

Lại một ngày mới.

Đa Đạc bị đói đến đầu choáng váng, bây giờ hắn không ngóng trông trời mưa, chỉ ngóng trông nhanh chóng mặt trời xuất hiện, để có thể phân biệt được nên đi phương hướng nào.

Khe suối nối tiếp khe suối, triền núi nối tiếp triền núi, bốn phương tám hướng tất cả đều là núi.

Ngày hôm qua vất vả lắm mới gặp được một hộ sơn dân, sau khi hắn giết cả nhà sơn dân, lại chỉ tìm được một chút đồ ăn. Hơn nữa không có chất béo, càng ăn càng đói, chỉ có thể mạnh mẽ uống nước lạnh cho chắc bụng.

Còn tiếp tục như thế, hắn nhất định sẽ đói chết.

“A!”

Đa Đạc hét thảm một tiếng, cảm thấy mắt cá nhân đau đớn.

Cúi đầu nhìn xuống, thế mà lại là một cái bẫy thú, mấy chiếc răng gỉ sắt dính đầy máu tươi.

Mấy dặm bên ngoài.

Thợ săn Dương Phú đang nằm úp sấp trên mặt đất, cẩn thận xác định dấu vết trong bụi cỏ, đột nhiên hắn nghe được một trận âm thanh.

“Mấy dặm núi lớn này, thật sự có người trốn, thì làm sao tìm được?”

“Tìm không được cũng phải tìm, đó là Vương gia Thát Tử!”

“Nếu như bị lão tử bắt được, đánh một trận trước rồi nói sau. Mấy năm trước, Thát Tử gây tai họa không nhẹ cho Sơn Đông.”

“Bên này có thợ săn họ Dương, bảo hắn hỗ trợ tìm xem.”

“…”

Nghe đến đó, Dương Phú cầm theo nỏ cung đi ra, hỏi: “Các ngươi tìm ai?”

“Dương huynh đệ,” một thổ phỉ quen biết hắn, nhất thời cười nói, “Có một Vương gia Thát Tử, trốn vào trong ngọn núi này. Ngươi đuổi con mồi lợi hại, mau chóng hỗ trợ tìm xem!”

Giọng điệu Dương Phú lạnh như băng nói: “Được, ta giúp các ngươi tìm, đi theo ta, đừng lên tiếng.”

Ngày hôm qua hắn săn được một con thỏ, vui vẻ phấn chấn về nhà, thế mà lại phát hiện trên mặt đất đầy thi thể. Mẹ già, cha tàn tật, thê tử gầy yếu, còn có con trai vừa mới học đi, toàn bộ ngã trong vũng máu.

Dương Phú đã đuổi cả một đêm.

Dẫn theo nhóm thổ phỉ, dựa vào dấu vết nhỏ đi về phía trước, ước chừng nửa canh giờ sau, Dương Phú phát hiện một bộ bẫy thú trong rừng.

Dấu vết phía trước, càng ngày càng rõ ràng.

Mọi người tiếp tục tìm kiếm, đi thêm mấy dặm nữa, trong rừng bắn ra một mũi tên mạnh.

“A!”

Một thổ phỉ kêu thảm thiết ngã xuống đất, trên ngực cắm thứ tên của Mãn Thanh.

Dương Phú xoay người tránh ở sau cây, thổ phỉ còn lại cũng kinh hoảng trốn đi, còn có thổ phi hô to: “Vương gia Thát tử ở đây, Vương gia Thát tử ở đây!”

Khoảng cách quá xa, nhất định còn chưa biết, có thổ phỉ ở phía sau lặng lẽ bò về phía sau, bò xa rồi lập tức đứng dậy chạy đi báo tin.

“Vương gia Thát tử ở đây, Vương gia Thát tử ở đây…”

Thổ phỉ kia vừa chạy vừa la, tiếng la càng ngày càng xa.

Đa Đạc không dám dừng lại, một bên chân què đứng dậy chạy trốn, Dương Phú giống như con báo nhảy ra. Sau khi chạy như điên mấy bước, thấy Đa Đạc xoay người, Dương Phú lập tức trốn sau một thân cây.

“A!”

Lại có một thổ phỉ trúng tên, những thổ phỉ khác không dám đuôi theo nữa.

Đa Đạc tiếp tục chạy trốn, Dương Phú một mình đuổi theo.

Cung săn trong tay Dương Phú, thuộc loại thổ cung tự chế, thân cung và tên đều không đạt tiêu chuẩn, tầm bắt và uy lực kém hơn nhiều so với cung tiễn của Đa Đạc.

Đầu tên của hắn, thậm chí còn chế tạo từ xương của động vật săn được.

Hai người một đuổi một chạy, khiến cho Đa Đạc phiền lòng, xoay người lại là mọt mũi tên bắn ra.

Lúc này, Dương Phú giống như là đang đi săn, thân hình Đa Đạc vừa động, xoay người được một nửa, hắn đã lập tức tìm kiếm chướng ngại vật tránh né.

Rốt cuộc, khoảng cách càng ngày càng gần, Dương Phú bắt đầu bắn tên đánh trả, những thổ phỉ kia cũng thật cẩn thận đuổi theo.

Thừa dịp nhóm thổ phỉ phát ra âm thanh, lực chú ý của Đa Đạc bị rời đi, Dương Phú lập tức âm thầm di chuyển vị trí.

Hắn từ nhỏ đã đi theo phụ thân săn thú ở trong rừng, một nhánh cây ngọn cỏ hắn đều hiểu rõ. Giống như là ở trong nhà mình mình, không một tiếng động vòng sang bên sườn, tránh ở sau một thân cây tránh mũi tên của Đa Đạc.

Vù!

Một mũi tên trúng vào cánh tay Đa Đạc, cắm vào thịt không sâu.

Thổ cung này, chẳng những uy lực nhỏ, độ chính xác cũng không đủ.

Đa Đạc rút tên chế tạo bằng xương ra, muốn giương cung bắn trả, nhưng lại phát hiện đánh mất tung tích của Dương Phú, hắn đã đi vào khu vực săn bắn của thợ săn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »