Tri phủ Hầu Xương đột nhiên chen vào “Phủ Quảng Tín bên này đã đang tìm cách xây dựng than đá đứng, trong vòng hai ba năm nhất định sẽ xong.”
Phí Ánh Hoàn gật đầu “Như vậy thì tốt.”
Đột nhiên Phí Ánh Hoàn lại hỏi “Vậy con cháu hiền đệ có thể nhậm chức hay không?”
Vương Dong lắc đầu cảm khái “Mấy nhi tử kia của ta không nên thân, đều không phải người có thiên phú học tập, chỉ có thể đi khảo lại viên làm chút việc vặt vãnh. Nhưng ngược lại ta có một đứa cháu ngoan mấy năm trước trúng mạt bảng tiến sĩ. Tiểu tử kia có thể chịu khổ chủ động xin tới huyện Hà Di, tiếp xúc với dân bản xứ trên đảo nên hiện giờ đã lên làm tri huyện Hà Di.”
Phí Ánh Hoàn hỏi “Ta từng nghe nói qua về huyện Hà Di kia, có phải là đảo lớn Nhật Bản ở phương bắc không?”
“Kia là.” Vương Dong thong thả kể lại “Trên đảo chia thành ba thế lực lớn, một là người hà Di, hai là người Nhật Bản, ba là người Hán. Tôn nhi ngoan kia của ta gửi thư nói hắn Ở huyện Hà Di nhập giống lúa nước tốt, các tộc bá tánh trên đảo hoà toàn thuận theo. Nơi đó trước kia không có sản mễ, sau này sẽ có gạo ăn, thả cảm thượng giai, trông ra toàn gạo tốt.”
Phí Ánh Hoàn khen ngợi “Này chính là công trạng lớn rồi, hiền đệ giáo dục tôn nhi thật tốt.”
Lại tán gẫu một trận, Vương Dong nói “Linh ông, sắc trời cũng đã muộn, di giá tới nhà ta ở mấy ngày như thế nào? Ta có hồ nước lớn nhất nơi đây, nuôi rất nhiều cá chép và trắm cỏ, ẩm trà thả câu thích ý nói không nên lời.”
Phí Ánh Hoàn uyển chuyển cự tuyệt “Lần này ta về Duyên Sơn định cư, thời gian nhàn du hiếm khi, trấn nga hồ đã lần lượt đi qua, chờ dàn xếp tốt lại đ tiếp.”
“Vậy chúng ta hẹn ước ngày lành,” Vương Dong cười nói “Đến lúc đó mời danh sĩ và bô lão quanh đây một bên câu cá một bên thưởng trà ngâm thơ.”
phí Ánh Hoàn cười nói “Đây cũng là ý hay.”
Mọi người dời bước tới boong tàu, Phí Ánh Hoàn dõi mắt trông về phía xa, trong ánh chiều tà trên mặt sông mơ hồ có thể thấy ngọn đèn đậu trên thuyền chài.
Tri phủ Hầu Xương nhân cơ hội kể chiến tích “Lão công gia Dung Bỉnh hiện giờ là tri phủ Quảng Tín, có thể nói là vật phụ dân phong, nhân khẩu có thể so với năm thứ hai Sùng Trinh. Dù dân cư nhiều nhưng dân chúng ấm no. Đất ruộng động điền không đủ thì bán trà và bán giấy. Đặc biệt là giấy, huyện ở phủ Quảng Tín sản xuất giấy đặt ở trong nước cũng là số một số hai. Mặt khác, hiện giờ thương nghiệp rầm rộ, Quảng Tín lại là một trong bốn đường lớn của tỉnh, chỉ riêng vận chuỷen đã có thể nuôi sống được vô số người.”
Phí Ánh Hoàn gật đầu nói “Đúng là không dễ. Ta còn nhớ rõ lúc ta trẻ tuổi ước chừng mỗi mười năm một đều sẽ có một hồi nạn đói. Huyện Duyên Sơn còn lập một toà bằng cải trắng, tri huyện dẫn theo dân chúng gặm cải trắng khuyên nhủ phú hộ quyên lương thực cứu sống vô số dân đói.”
Vương Dong cười nói “Sau này bệ hạ khai thác thêm, hải ngoại đã có nhiều sản lượng. Hàng năm có vô số lương thực vận hồi, mấy tỉnh vùng duyên hải không lo ăn uống cũng từ từ ổn định lại. Không giống tiền minh lúc ấy phao phí vô số vào thuỷ vận, các tỉnh lương thực phía nam đều không theo.”
“Thiên hạ thái bình, dân chúng yên vui, khai cương vạn dặm, tứ hải quy phục, thịnh thế từ xưa tới nay chưa từng có như vậy.” Tri phủ hầu xương tiếp tục khen ngợi hoàng đế.
Vương dong cười nói “Nếu không phải ta đã già thì nhất định sẽ đi lên Bắc Hải, thông lĩnh, Đại uyên nhìn xem. Đặc biệt là phụ quốc ở Bắc Hải, xem thấy trên báo giấy nói ăm trước mới xây xong toà miếu Quan Công , tô phụ quốc có biết thì dưới suối vàng cũng có thể ngủ yên.”
Ban đêm, vương dong nghỉ tạm ở trên thuyền, sáng sớm hôm sau từ biệt trở về nhà.
Phí Ánh Hoàn và Lâu thị tiếp tục ngồi thuyền đi, đúng lúc giữa trưa tới được trấn hồ nga, tin tức nhanh chóng truyền khắp tứ dặm bát hương.
Các tông đệ tử Phí thị tập thể xuất động dìu già dắt trẻ đến nghênh đón, dân chúng ở vùng phụ cận cũng đến chiêm ngưỡng phong thái của lão công gia.
“Lão gia, ngài còn nhớ ta không?” Một lão trưởng bối được từ tôn nâng tiến lên.
Mắt Phí Ánh Hoàn có chút kém, chờ đeo kính mắt cẩn thận đoan trang mới lập tức vui vẻ nói “Ngươi là….Kiếm Đảm?”
Kiếm đảm cười nói “Chính là ta a!”
Phí Ánh Hoàn hỏi “Cầm tâm và tửu phách còn ở đây không?”
Kiếm đảm thương cảm nói “Đều đã đi cả rồi.”
“Đúng vậy, tuổi các ngươi cũng không còn nhỏ.” Phí Ánh Hoàn thở dài.
Hậu nhân của cầm tâm và tửu phách đều tiến lên bái kiến, Phí Ánh Hoàn và Lâu thị đều như nhìn con cháu của mình vậy, thấy thế nào cũng đều cảm thấy phá lệ thân thiết hơn.
Phí văn uý đột nhiên ở ngoài đám người ồn ào “Lão công gia, lão công gia….các ngươi mau thả ta ra ngoài!”
Cái này là một phen ép buộc, rốt cuộc được phép bái kiến nhưng nhóm thúc bá của hắn lại không hoà nhã gì. Đương nhiê, việc xấu trong nhà không thể lộ ra ngoài, bọn tử tôn của tửu phách đều nói ở trong sảnh đường riêng là một chuyện, không thể nháo đến trước mặt Phí Ánh Hoàn.
Lâu thị nhìn lướt qua, chỉ vào đám người Mạch Gia Lạp hỏi “Đây là cơ thiếp tôi tớ mà ngươi mua?”
Phí văn uý đoan đoan chính chính trả lời “Hồi bẩm lão phu nhân, vãn bối không chịu ngồi yên nên đã tới Mạch Gia Lạp. Ở bên đó dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, ruộngt ốt vạn mẫu đều là ta mang về từ Mạch Gia Lạp, sang năm còn muốn mang theo một ít đồng hương tới Mạch Gia Lạp phát triển.”