Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2392
Phiên ngoại (7a)

❊ ❊ ❊

Phí Ánh Hoàn đi bộ từ huyện Chiết Giang tiến vào địa phận Giang Tây.

Ven đường kinh động khiến quan viên quan lại phủ huyện đều xuất động.

Tri phủ Quảng Tín đã sớm nhận được tin tức, xin đợi trên thuyền đi tới Ngọc Sơn. Tri huyện Ngọc Sơn đưa đến huyện giới để tri huyện Vô Phùng tiếp đón, mà tri huyện Duyên Sơn đã sớm chờ ở Nga hồ phía đông trấn.

Nếu ở thời điểm mới sáng lập ra tân triều thì hành vi này bị cấm chỉ, không cho phép quan lại địa phương hưng sư động chúng nghênh đón quyền quý.

Hơn ba mươi năm trong quá khứ, tập tục nịnh nọt trên quan trường lại thành thói quen.

Thuyền đi trên sông.

Phí Ánh Hoàn đã tám mươi tuổi có thừa, sau khi đến trạm dịch vẫn không muốn rời khỏi thuyền du ngoạn.

Tri phủ Hầu Xương không dám quấy rầy lung tung mà chỉ ở bên cạnh tùy thời hầu hạ. Lúc chạng vạng, huyện thừa chèo thuyền tiến tới nói: "Lệnh tôn, Nhất Phong tiên sinh đã tới."

"Mau mời vào." Hầu xương vội vàng nói.

Người Phí Ánh Hoàn quen biết đã lâu từ lúc ở quê cũng lục tục chết vì bệnh, hiện nay chủ còn duy nhất một vị "Nhất Phòng tiên sinh" này.

Người này tên Vương Dong, tự Mạnh Hầu, phong hào Nhất Phòng.

Năm thứ tư Sùng Trinh, Phí Ánh Hoàn, Hồ Mộng Thái và Vương Dong ba người cùng quê kết bạn vài kinh đi thi. Phí Ánh Hoàn và Hồ Mộng Thái đều không đỗ, chỉ có Vương Dong đậu tiến sĩ. Sau khi Minh triều diệt vong lại đảm nhiệm chức Tham nghị tỉnh Sơn Đông.

Lúc ấy Sơn Đông vô cùng bất ổn, Tham nghị Vương Dong không hề có thực quyền, cho dù là theo chỉ về quê. Nhưng Đại Minh còn chưa diệt vong, cũng không biết vì sao Vương Dong đầu nhập vào "Nghịch tặc Triệu Hãn", ở dưới quê mở lớp tư thục dạy học. Không đến hai năm, những đứa trẻ nguyện đọc sách ở nông thôn đều phải vào tiểu học địa phương, Vương Dong lúc này chỉ có thể ở nhà vừa làm ruộng vừa tiếp tục đọc thêm sách.

Cho đến khi tư tưởng tân triều mở rộng, nhiều người đọc sách dạy học, Vương Dong dốc lòng tu học nhiều năm cuối cùng cũng thành lập được môn phái ở huyện.

"Công gia, Nhất Phòng tiên sinh xin tiếp kiến."

"Vương Mạnh Hầu? Mau mau cho mời!"

Thân thể hơn tám mươi tuổi của Phí Ánh Hoàn có chút không được lưu loát, vịn tay hầu cận bám vào lan can thuyền tự mình ra nghênh đón.

Vương Dong trông trẻ hơn vài tuổi so với Phí Ánh Hoàn, mặc một thân bố y đứng nơi đầu thuyền.

Hai con thuyền sát nhau, Vương Dong chắp tay cao giọng nói: “Linh ông, đã lâu không thấy!”

“Hiền đệ mau mau lên thuyền uống rượu!” Phí Ánh Hoàn cao hứng nói.

Thời điểm Phí Ánh Hoàn hơn sáu mươi tuổi từng ở Linh Ẩn tự ở Hàng Châu xây một biệt thự, tự hào “Linh Huyền cư sĩ”, “Linh tẩu”. Hắn không có môn phái trong học thuật, chuyên tấn công sử học, văn học, thư pháp và hội họa, còn tham dự biên soạn ‘Dân thủy toàn thư’, trong giới học thuật ở tân triều cũng coi như thanh danh vang dội.

Lúc này Vương Dong bị mời lên thuyền, Tri phủ Hầu Xương cũng để xe ngựa lại, các đệ tử và quan lại ở bên cạnh trên thuyền chờ.

“Mời ngồi, Tri phủ Hầu cũng ngồi đi.” Tâm tình Phí Ánh Hoàn sung sướng.

“Đa tạ lão công gia!” Hầu Xương cẩn thận ngồi xuống, nửa mông để ở bên ngoài

Lâu thị cũng được thị nữ đỡ lại gần, Vương Dong và Hầu Xương vội vàng đứng dậy bái kiến: “Lão phu nhân mạnh khỏe!”

“Đều ngồi đi.” Vẻ mặt Lâu thị mỉm cười tự mình châm trà cho bọn họ.

Phí Ánh Hoàn hỏi: “Hiền đệ thân thể khỏe?”

Vương Dong trả lời nói: “Không có gì trở ngại, chẳng qua bệnh nặng không có nhưng bệnh vặt thì nhiều.”

Phí Ánh Hoàn có chút phiền muộn: “Ài, nămđó sĩ tử bao người đi thi nay cũng chỉ còn hai người ta ngươi. Ta vẫn còn nhớ chúng ta vào kinh thi ba lượt, ta với lão Hồ (Hồ Mộng Thái) lại cùng thi năm lần.”

Vương Dong cười nói: “Vốn là bốn lần, nhưng năm Sùng Trinh đó ta lại bị bệnh trước khi đi.”

Phí Ánh Hoàn cũng cười: “Cũng chính năm đó ta cũng bị bệnh. Nhưng không ngờ lại bị trì hoãn thời gian, nửa đường trở về còn có thể gặp đương kim bệ hạ. Thời điểm đó nào có thể dự đoán được oa nhi chỉ tuỳ tay mang về lại có thể làm ra sự kiện thay đổi triều đại tới bực này.”

“Đây chắc là thiên mệnh rồi!” Vương Dong nịnh hót nói, “Cũng là linh ông có phúc khí, hơn nữa là phúc mà thời cha ông truyền lại hưởng.”

Phí Ánh Hoàn đắc ý vuốt râu, gật đầu nói “Năm đó lúc đi thi đã nghĩ phải làm quan. Cuối cùng lại không có cách nào khác đành phải tiêu tiền mua cái chức Tri huyện. Nhưng mấy lần thi trượt lại cũng không có thu nhập nào khác, ven đường gặp dân chúng khó khăn không ngại khổ chứa chấp thư sinh nghèo. Câu cửa miệng luôn là đọc một quyển sách không bằng đi vạn dặm đường. Hôm nay đi đường càng sâu mới là thời điểm tốt để học sinh trẻ tuổi vượt qua.”

Vương Dong phụ hoạ nói “Đúng vậy, người trẻ tuổi hiện tại vượt qua thật quá tốt. Thiên hạ yên ổn không có tàn sát bừa bãi, dân chúng giàu có, lương lậu cũng dễ dàng hơn so với trước kia. Gần đây còn nghe nói ở Cán Giang còn có thuyền chạy bằng hơi nước, đốt than đá có thể ngày đêm đi ngàn dặm.”

“Ngày đi ngàn dặm chỉ là lời nói bừa nhưng hai ba trăm dặm đúng là có.” Phí Ánh Hoàn cười nói “Chỉ cần thuyền công cho thêm chút than đá vào nồi hơi là thuyền hơi nước có thể không gió tự chạy. Nghe nói còn có cải tiến nói không chừng sau này cũng sẽ nhanh hơn. Mặt khác còn ở ven đường trùng kiến môi trạm, nếu không không có than đá sẽ không chạy được.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »