Trẫm

Lượt đọc: 9916 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2315
Lớp học chữ (1)

❊ ❊ ❊

Một vị lão sư đi vào phòng học, hỏi: "Có ai biết nói tiếng Hán không? Giơ tay phải lên."

Nháy mắt còn có một phần tư học sinh giơ tay phải lên cao.

Lão sư lại ở viết lên bảng đen: "Có ai biết viết chữ hán, nhưng không biết nói tiếng Hán? Cũng giơ tay phải lên."

Toàn bộ du học sinh Nhật Bản, còn bạn du học sinh Triều Tiên kia, đồng loạt giơ tay phải lên.

Lão sư lẩm bẩm tự nói: "Lớp này tạm được, lần trước dạy cái lớp kia quá mệt mỏi."

Thời gian tiếp theo đều là lão sư vừa nói vừa viết, dạy những học sinh này đọc viết một, hai, ba, bốn, năm.

Con số thì Quật Điền Cát Chính đương nhiên biết viết, nhưng hắn không biết đọc

Nếu mà hoàn toàn không biết đọc thì cũng thôi đi, đằng này tiếng Nhật âm đọc chữ số lại gần giống với âm đọc chữ số trong tiếng Trung. Vì thế tốc độ học của hắn tăng lên rất nhanh, nhưng học về khẩu âm, lại chẳng thể nào bằng học sinh Mông Cổ.

Thời gian cả ngày chỉ học mỗi năm số này, Quật Điền Cát Chính buồn chán đến mức suýt thì ngủ gật.

Nhà ăn trong trường học là nơi mà hắn thích nhất, mỗi một bữa đều có thức ăn mặn. Thức ăn so với Giang Hộ tốt hơn nhiều. Điều kiện sinh hoạt trong ký túc xá cũng tốt lắm, giống với ký túc tại cơ sở chính. Ai bảo là du học sinh bọn họ nộp nhiều tiền ký túc xá đâu chứ.

Học phí của du học sinh ngoại quốc sớm đã tăng cao rồi.

Học phí hàng năm của Quật Điền Cát Chính là 120 lượng, tiền thuê ký túc xá là 40 lượng, tiền cơm cũng là tự mình trả.

So lên, học sinh thiểu số trong nước được vô vàn ưu đãi. Học phí, tiền ký túc xá hoàn toàn được miễn. Hàng năm còn được lĩnh vé ăn, lúc về nhà qua dịch trạm còn được miễn phí xe, thuyền.

Cùng phòng ký túc xá của Quật Điền Cát Chính còn có một học sinh Tây Tạng. Bọn họ ở chung hơn ba tháng mới có thể đơn giản giao lưu.

Đây vẫn là vì bản thân học sinh Tây Tạng còn biết nói một ít tiếng Trung.

“Ngươi là quý tộc Tây Tạng sao?” Quật Điền Cát Chính hỏi.

Học sinh Tây Tạng tên là Lãng Dát, hắn trả lời: “Không phải quý tộc, cha ta trước kia là nô lệ."

Quật Điền Cát Chính lập tức liền cảm thấy không thoải mái, hóa ra bản thân còn ở chung phòng ký túc hơn ba tháng với một tên nộ lộ. Hắn áp chế sự không thoải mái trong lòng, tò mò hỏi: “Con của nô lệ cũng có thể được đi học ở Nam Kinh sao?”

Lãng Dát giải thích nói: "Triều đình chiếm Khang Khu một năm, rất nhiều Thổ Ty lão gia đã tạo phản. Cha ta giúp đỡ quan quân bằng cách dẫn đường. Sau khi dẹp loạn xong, cha ta được bổ nhiệm thành trưởng trấn.”

Bởi vì đất Tạng bị chia thành Khang Khu và Tuyết Khu. Khang Khu thuộc về sự cai quản của Tứ Xuyên, Tuyết Khu để dân tộc tự trị.

Khi chính lệnh giải phóng nô lệ toàn diện của Khang Khu được ban bố, các Thổ Ty bèn tạo phản tập thể. Quân Đại Đồng phải mất thời gian hai năm rưỡi mới có thể bình ổn được. một hơi giết sạch toàn bộ Thổ Ty của Khang Khu. Sau đó sắp xếp người Tạng thân cận Quân Đại Đồng làm mấy chức quan nhỏ

Tuyết Khu cũng có Thổ Ty nhân đấy tạo phản, hễ là người gây chuyện, sau khi bình loạn sẽ bị giết sạch. Ngay sau đó Quân Đại Đồng lập ba tòa thanh ở Tuyết Khu. Lạp Tát đóng quân 1500 người, hai thành còn lại mỗi nơi đóng 1000 quân. Phạm nhân Tây Tạng bị lưu đày ưu tiên an trí quanh ba thành trì này.

Giết sạch Thổ Ty, phóng thích nô lệ, chia lại đồng cỏ và ruộng cho nhân dân. Uy vọng của Quân Đại Đồng ở Khang Khu tăng lên rất cao. Rộng khắp trong dân chúng người Tạng đều là thật tâm ủng hộ triều đình.

“Sau khi học ở Nam Kinh, trở về Khang Khu ngươi có thể được phong chức không?”

Lãng Dát tính cách trung thực, dốc bầu tâm sự nói hết một lượt: “Cha ta không biết chữ, người Tạng cả trấn cũng không ai biết chữ. Ca ca ta sau khi học chữ xong thì về làm trợ thủ cho cha ta. Nhưng hai năm trước đã chết vì bệnh. Thượng quan rất mất hứng, mỗi lần truyền lại công văn còn phải cho người dùng tiếng Tạng đọc cho cha ta nghe. Ca ca ta đã chết, cha ta bèn để ta đến Nam Kinh đi học. Sau khi học xong trở về làm trợ thủ cho cha ta. Chờ sau này cha ta chết đi, ta có thể làm trưởng trấn.”

Quật Điền Cát Chính hiểu rõ đầu đuôi biết đây là thủ đoạn thống trị của triều đình Nam Kinh.

Lãng Dát tiếp tục nói: "Khang Khu cũng có trường học, nhưng cách trấn chúng ta quá xa, phải đi năm ngày đường mới có thể đến. Nghe cha nói, trấn chúng ta cũng sẽ xây dựng trường học, nhiều nhất hai mươi năm có thể xây xong, đây là thượng quan nói cho cha ta biết."

Chủ yếu là Khang Tạng hoang vu vắng vẻ, xây dựng trường học rất phiền toái.

Được gọi là trấn chẳng qua là một mảng đồng cỏ và vài khu vực dân cư tụ tập hợp nhất thành một khu hành chính mà thôi. Khoảng cách giữa các thôn dân với nhau cũng khá xa. Hai nhà gặp nhau cũng phải đi mất một hai ngày đường.

Lại vào phòng khách, Quật Điền Cát Chính theo bản năng xem bản đồ.

Bản đồ thế giới được dán trên tường trong phòng học. Vẫn chưa kịp đổi mới, các địa bàn mới chiếm được bao gồm đảo Hà Dicũng chưa được đánh dấu lên.

Nhưng như thế này đã là lớn lắm rồi!

Mỗi tuần đều có tiết học địa lý. Dạy các học sinh nhận biết bản đồ Trung Quốc, bồi dưỡng lòng tự hào và sự tán đồng của học sinh dân tộc thiểu số trong nước. Đồng thời cũng bồi dưỡng các tình cảm như sùng kính và sợ hãi của du học sinh nước ngoài đối với Trung Quốc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »