Doãn Mã Nghiệp Lặc thấy rằng không có ai còn quan tâm đến hắn nữa, kích động nhảy ra khỏi xe ngựa và hét lên: “Ta là Đại Hãn của vương quốc Toa Xa, ta nguyện ý đầu hàng!”
Nhìn thấy vô số binh lính chạy loạn, Doãn Tư Mã Nghiệp Lặp sắc mặt biến đổi, quát lớn: “Ta là Đại Hãn, các ngươi đừng tới đây!”
Binh lính chạy loạn đâu còn quan tâm đến điều này, tất cả binh lính đều trốn khỏi Đại Hãn, còn có người đem Đại Hãn đánh ngã. Ngay sau đó, lại có binh lính chạy loạn giãm lên Đại Hãn, hết chân này đến chân khác, đã giẫm chết Đại Hãn bù nhìn.
Địa phận A Khắc Tô là nơi trú ngụ của phái Bạch Sơn lưu vong và Tổng đốc Trác Mưu Sát.
Mà người giết cha soán ngôi ở Khắc Thập, - Nghiêu Lặc Ngõa Tư cũng đang tiến hành đấu tranh tôn giáo. Hắn tiến cử phái Hắc Sơn chỉ còn lại 10 năm tuổi, bên ngoài còn lượng lớn phái Bạch Sơn còn sót lại đang trà trộn. Hắn đã trừ khử một đám ngay khi bọn chúng vừa công khai tạo phản, sau khi giết cha mình thì tiếp tục diệt cho bằng sạch rồi đem xác bêu ở thành Diệp Nhĩ.
Theo như lịch sử ghi chép lại thì Nghiêu Lặc Ngõa Tư là bị ám sát. Hãn Quốc Chuẩn Cát Nhĩ mua chuộc được đám dư nghiệt của phái Bạch Sơn bằng chiêu "ngọc nát đá tan", ám sát Nghiêu Lặc Ngõa Tư trước mặt mọi người.
Trong một thời gian không gian khác, nếu Chuẩn Cát Nhĩ có thể dấy binh nổi dậy thì ít nhiều gì Hãn Quốc Diệp Nhĩ Khương cũng nội loạn. Phái Bạch Sơn thậm chí còn hăng hái làm người dẫn đường, tự nguyện truy bắt quân đội của Cát Nhĩ Đan, dũng mãnh không sợ chết đánh bại thành của Diệp Nhĩ Khương, giết sạch toàn bộ người của phái Hắc Sơn phía trong thành.
Nói thật, nếu không bị quân Đại Đồng trông thấy thì Quý Tộc đã giết luôn rồi, có thể thoải mái kêu mấy vạn người trong quân đội phái Bạch Sơn đầu hàng, sau đó đem theo họ đi tấn công phái Hắc Sơn.
Nghe nói quân Hán chiếm được A Khắc Tô thì Nghiêu Lặc Ngõa Tư có hơi hoảng loạn.
Bởi vì chạy trốn được tới Quý Tộc, nếu so sánh quân Hán với "Trấn Ni" (ma quỷ, tinh linh) thì thống lĩnh nguyên soái Giang Lương là "Đại Trấn Ni", những tướng sĩ Đại Đồng khác là "Tiểu Trấn Ni", mấy người họ ai cũng biết sử dụng ma pháp tà thuật, còn có thể triệu hồi thiên thạch đánh tan mấy vạn quân địch.
Nghiêu Lặc Ngõa Tư đương nhiên không tin mấy chuyện ma quỷ nhưng quân Hán hùng mạnh cỡ nào hắn cũng biết rõ.
Lúc trước sứ đoàn hộ tống A Kỳ Ngọc về nước mang theo kỵ binh từ Khách Thập qua, cả đoàn đều là chiến mã tinh nhuệ, trang bị hoàn hảo, vừa nhìn thấy là biết không dễ đụng vào.
Nhưng Nghiêu Lặc Ngõa Tư chiếm quân đội của cha, hiện giờ lại có một lượng lớn vũ trang quân đội của Quý Tộc, bị quân Đại Đồng dọa tới mức phải chạy tới nhờ cậy hắn. "Tinh binh" trong tay hắn cũng hơn vạn người, ngoài ra còn có mấy ngàn bộ đội cảnh vệ không chính thức, lại còn có thể triệu tập mấy vạn nông binh (binh sĩ có xuất thân nông nô).
Quân lực lớn mạnh như vậy, Nghiêu Lặc Ngõa Tư chạy trốn thế nào được?
Đúng rồi, là chạy trốn.
Nghiêu Lặc Ngõa Tư chưa từng nghĩ tới việc đầu hàng, nhiều lắm cũng chỉ là chạy trốn thôi. Dựa vào thực lực uy mãnh của hắn, ở Khách Thập không ai chứa chấp hắn nữa, chỉ còn có thể chạy trốn tới Trung Á để xưng bá mà thôi.
Như hơn một trăm năm trước, có cặp anh em họ hàng kia, ở Trung Á quấy nhiễu không được nữa, mỗi người dẫn theo hơn một nghìn người bỏ trốn. Một người thì chạy tới Ấn Độ, thành lập đế quốc Mạt Ngọa Nhi, người kia thì trốn tới Tân Cương, lập nên Hãn Quốc Diệp Nhĩ Khương
...
Ô Thập.
Đây là theo A Khắc Tô đi sang Khách Thập trước, trên đường thấy qua mấy thành trì lớn nhất. Nó vốn dĩ thuộc địa bàn của A Khắc Tô nhưng nắm trước vừa bị Nghiêu Lặc Ngõa Tư đánh hạ rồi cho ba nghìn quân đóng quân ở đó phòng khi A Khắc Tô trở lại phản công.
Nghiêu Lặc Ngõa Tư hạ tử lệnh cho thuộc hạ phải bảo vệ thành ít nhất 20 ngày đồng thời hắn chiêu mộ thêm nhiều nhiều binh sĩ để quyết chiến ra trận.
Thành Ô Thập cao hơn hai trượng (8 mét), dày một trượng năm thước (4,4 mét), được xây nên từ đất nện.
Hơn mười bước phía ngoài có một kênh đào bảo vệ thành, quanh năm nước chảy không ngừng.
Chợ ở ngoài thành đã không còn ai buôn bán nữa, dù là người của tộc nào cũng đều nghe tiếng là bỏ chạy. Nơi này thậm chí có cửa tiệm của người Hán nhưng họ cũng phải chạy trốn vì sợ đụng phải phái Hắc Sơn sẽ bị trả thù.
Còn số ít người dân ở lại thì bị đưa vào thành đầu quân, phần lớn là làm lao động khổ sai, hỗ trợ khuân vác, trông coi mấy thứ vật tư linh tinh trong thành.
Tướng quân thủ thành tên là A Bặc Đỗ Lạp Đề Phu - con riêng của quốc vương Nghiêu Lặc Ngõa Tư (đứa con trai trưởng đã bị giết chết). Bây giờ Nghiêu Lặc Ngõa Tư trừ con mình ra thì không tin tưởng ai hết nên mới để hắn đóng quân trấn giữ thành Ô Thập.
"Tổng đốc điện hạ, quân Hán đã cách thành vài dặm, chỉ có vài nghìn kỵ binh, không thấy bộ binh của bọn chúng." Thuộc hạ chạy tới báo cáo.
"Ta biết rồi."
A Bặc Đỗ Lạp Đề Phu tuy tuổi còn trẻ nhưng mười bốn tuổi đã theo cha ra trận đánh giặc, Nam chinh Bắc chiến nên có thể xem như một lão tướng dày dặn kinh nghiệm trên chiến trường.
Trong tay hắn chỉ có ba nghìn tinh binh, trong đó lấy bộ binh làm trọng.
Người này chỉ có thể thủ ở trong thành thôi chứ sống chết cũng không dám xông ra đánh trận. Theo như lời đám Quý Tộc bỏ chạy bẩm lại thì quân Hán ít nhiều gì cũng có mấy trăm khẩu đại bác.