Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2316
Lớp học chữ (2)

❊ ❊ ❊

Quật Điền Cát Chính nhìn lại khu vực nước Nhật Bản - bé tí ti như một con sâu nhỏ đáng thương.

Mà Trung Quốc ngay bên cạnh thì lãnh thổ rộng lớn bao la.

Hắn thỉnh thoảng cũng vào thành đi dạo, hoặc là ở ngoại thành phía nam dạo chơi. Trung Quốc giàu có đông đúc và cường đại đã sớm khắc sâu vào trong xương cốt của hắn.

Các du học sinh Nhật Bản khác cũng đều giống vậy, đều là con cháu danh gia. Làm cho bọn họ muốn mất hết động lực nỗ lực chấn hưng Nhật Bản, bởi vì khoảng cách giữa hai bên quá xa, khoảng cách này chính là vận mệnh của bọn họ.

Những người này sau khi quay về Nhật Bản đương nhiên sẽ mang đi văn hóa, nghệ thuật và khoa học. Nhưng càng nhiều hơn là truyền bá sự ngưỡng mộ của họ đối với Trung Quốc. bọn họ sẽ vô cùng tự hào nói về hiểu biết khi du học. Cũng đối với tình trạng hiện tại của Nhật Bản mà cười nhạt coi thường. Nếu Nhật Bản và Trung Quốc xảy ra xung đột bọn họ sẽ toàn lực cố gắng điều hòa mâu thuẫn. Bởi vì trong cảm nhận của bọn họ, Trung Quốc là bất khả chiến bại.

"Quật Điền quân, đánh nhau rồi!" Một du học sinh Nhật Bản chạy vào phòng học.

Quật Điền Cát Chính vội vàng hỏi: "Đánh nhau với ai?"

"Triệu Phụ Thần!" Người nọ trả lời.

Triệu Phụ Thần thật ra là một học sinh Mông Cổ. Hiện nay thủ lĩnh bộ lạc trên thảo nguyên Mông Cổ đều phải lấy tên theo tiếng Hán, phóng mắt nhìn lại hầu như đều là họ Triệu.

Hơn thế nữa mấy bộ lạc nhỏ Mông Cổ, nếu thủ lĩnh dám lấy họ Triệu thì sẽ bị các bộ lạc lớn chèn ép -ngươi cũng xứng mang họ Triệu sao?

Họ Triệu đã thành vinh hạnh độc quyền đặc biệt của quý tộc Mông Cổ.

Trên thao trường, có hơn trăm học sinh đang xem cuộc chiến, thậm chí còn có đến từ tộc Khắc Khâm ở Miến Điện. Đương nhiên, sau khi bị Quân Đại Đồng chiếm lĩnh, cũng lười gọi riêng một tên, để tộc Thái quản lý luôn tộc Khắc Khâm.

Học sinh tộc Khắc khâm cũng không tính lạ kỳ, còn có một học sinh Á Mỹ Ni Á!

Á Mỹ Ni Á là một tôn giáo, chủng tộc, văn hóa toàn cầu, hơn một trăm năm trước, bọn họ bị Ba Tư trục xuất, đi theo người Bồ Đào Nha tới Miến Điện, trở thành lực lượng trọng yếu góp công thành lập vương triều Đông Hu của đất nước Miến Điện.

Bình Nam Quân Dân Phủ xây công sự tại Bắc Miến, bởi vì khuyết thiếu công tượng, trực tiếp cử người Á Mỹ Ni Á qua. Hiện tại, cũng thành công dân Trung Quốc. Người trẻ tuổi có biểu hiện xuất sắc, sẽ được cử đến Nam Kinh đi học. Học tập tri thức chỉ là phụ, chủ yếu là muốn cho bọn họ kiến thức một ít sự phồn hoa và cường đại của Nam Kinh.

"Cố lên, Cố lên!"

Đủ loại khẩu âm trên thao trường vang lên liên tiếp.

Hô to hai chữ "Cố lên" đã có từ lâu, hiện nay ở thao trường Mai Tử Châu cực kỳ lưu hành, tiếp theo lại truyền lưu đến trong ngoài trường học của thành Nam Kinh.

Trường học có quy định, không cho phép đánh nhau.

Đơn độc ẩu đả cũng bị trừng phạt, nhưng còn có cơ hội để sửa đổi. Kéo bè kéo lũ đánh nhau lập tức trực tiếp khai trừ, sử dụng vũ khí đánh nhau cũng trực tiếp bị khai trừ.

Bởi vậy trận đấu này thuộc về đơn đấu, bằng hữu của bọn họ vây quanh bên cạnh cổ vũ.

Chỉ thấy học sinh Mông Cổ Triệu Phụ Thần, tuy vóc dáng không cao, nhưng thân hình cực kỳ tráng kiện. Mà Tỉnh Doãn Trực Hưng đến từ Nhật Bản lại nhỏ gầy giống như một con khỉ.

"A...!"

Triệu Phụ Thần kêu đau một tiếng, hắn muốn đè Tỉnh Doãn Trực Hưng sấp xuống lần nữa, cuối cùng lại bị đối phương há mồm hung hăng cắn một cái.

"Dùng miệng cắn người, quả là súc sinh không được dạy dỗ!" Triệu Phụ Thần mắng.

Tỉnh Doãn Trực Hưng giải thích: "Binh vô thường hình, nước vô thường thế, chẳng lẽ lúc hành quân tác chiến, ngươi cũng không cho phép địch nhân đánh lén ban đêm hoặc là thủ thành? Cần phải cưỡi ngựa ở trên thảo nguyên tác chiến với ngươi?"

Triệu Phụ Thần nói: "Chó mới cắn người!"

Tỉnh Doãn Trực Hưng nói: "Sói cũng biết cắn người. Mãnh thú đều cắn người, ta chỉ là đang học theo mãnh thú."

Triệu Phụ Thần vẫy tay nói: "Đến đây, đánh tiếp, cho phép ngươi cắn người, xem hôm nay ta có đánh chết ngươi hay không!"

Hai người lần nữa đánh nhau, đại lão Mạc Phủ tương lai Tỉnh Doãn Trực Hưng bị Triệu Phụ Thần ném té ngã trên đất giống như một chiếc bao rách.

Lão sư cuối cùng cũng tới, hỏi rõ nguyên do đánh nhau.

Thì ra Tỉnh Doãn Trực Hưng nói khoác những vị Đại Danh Nhật Bản thời đại Chiến quốc kia đều rất trâu bò. Còn nói tổ tông của mình Tỉnh Doãn Trực Chính, không chỉ đứng hàng tam kiệt Đức Xuyên, Tứ Thiên Vương Đức Xuyên, thập lục thần tướng Đức Xuyên, hơn nữa còn là người tuổi nhỏ nhất.

Triệu Phụ Thần nghe xong vô cùng khinh thường, nói Chiến quốc Nhật Bản chính là mấy con khỉ đánh nhau.

Tỉnh Doãn Trực Hưng lúc này tức giận, nói người Mông Cổ cho dù có lợi hại, cũng bị một hồi gió lớn thổi ngã, còn nói Thành Cát Tư Hãn vĩnh viễn không có khả năng chinh phục Nhật Bản.

Vì vậy, một hồi khẩu chiến rất nhanh biến thành đánh nhau.

Lão sư nghe xong, lúc này mới nói: "Hai người các ngươi, mỗi người viết 500 lần từ mối ngày hôm nay!”

"A?"

Học sinh Mông Cổ và học sinh Nhật Bản đều choáng váng, đặc biệt là học sinh Mông Cổ. Phạt hắn chép chữ so với dùng cách xử phạt về thể xác còn khó chịu hơn nhiều.

Nhưng vào lúc này, một vị học sinh Miêu tộc (thực tế là dân tộc Thổ Gia), vọt tới thao trường lên tiếng hô to: "Tây Vực đại thắng, Tây Vực đại thắng, triều đình thu phục Tây Vực rồi!"

Tây Vực là nơi nào?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »