Cũng không sợ kẻ địch tiến về phía này, bởi vì còn có Kiêu kỵ binh và Nghị kỵ binh đang chờ đợi.
Kỵ binh cuồng tín chạy một hồi, vẫn không thể đến gần cung tên, đã bị bắn chết hơn hai trăm người.
“ Bùm bùm bùm!”
Pháo binh của cả hai bên đều bắn ra.
Thổ Luân Thái tập hợp hơn hai mươi khẩu đại bác, thậm chí cả những khẩu pháo của thành Thổ Lỗ Phiên cũng được đem đến.
Về phần quân Đại Đồng, tổng cộng có một trăm khẩu pháo, tất cả đều là pháo nòng thẳng đặt phía trước, còn có rất nhiều pháo ngồi, đợi kẻ địch tới gần mới gắn, lúc này vẫn còn đang giấu kín trong đội hình.
Tầm bắn của pháo nòng thẳng đặt phía trước không xa hơn so với pháo nòng trơn, cũng không có độ chính xác bằng pháo nòng xoắn, nó được phát minh ra hoàn toàn để tăng tốc độ bắn.
Số lượng pháo của quân Đại Hồng lớn hơn gấp bốn lần quân địch, tốc độ bắn còn nhanh hơn rất nhiều.
Sau nhiều đợt pháo nổ, trận địa pháo của Thổ Luân Thái đã hoàn toàn bị phá hủy, quân Đại Hồng đẩy pháo về phía trước, bắt đầu nã đạn về phía đội hình của địch.
Một người con trai khác của Ba Bái Hãn tên A Bặc Đỗ Lạp - Thâp Đặc lúc này cũng ở trong đội quân của Thổ Luân Thái.
Cha của hắn là một kẻ hèn nhát, anh trai của hắn là một kẻ liều lĩnh, còn bản thân hắn lại là một kẻ thông minh.
Người này là chỉ huy kỵ binh Thổ Lỗ Phiên, khi nhìn thấy số lượng kỵ binh cùng với trang bị của quân Đại Đồng, hắn liền cảm thấy mình không thể đánh bại được họ. Vì vậy, khi kỵ binh giao chiến, kỵ binh của riêng hắn không hề chiến đấu mà chỉ để cho kỵ binh cuồng tín cùng với kỵ binh quý tộc liều chết xông lên.
Mắt thấy kỵ binh cuồng tín còn chưa lập được công, đã bị súng bắn chết mấy trăm người, A Bặc Đỗ Lạp - Thập Đặc nảy ra ý định bỏ trốn.
Quân Thổ Lỗ Tái bắt đầu hô hào thúc giục, hắn đành phải dẫn kỵ binh của riêng mình xông lên. Nhưng mà hắn lại không hề quan tâm đến chiến trường bên sườn mà là nhìn chằm chằm chiến trường phía trước.
Hắn rất nhanh đã phát hiện ra rằng pháo của đội quân anh trai mình đã bị hỏng, pháo của quân Hán ở phía trước không ngừng bắn vào trận địa hỗn loạn.
A Bặc Đỗ Lạp - Thập Đặc ngay lập tức hét lên: “ Vòng qua bên sườn của kẻ địch.”
Thoạt nhìn giống như hắn dẫn theo tư binh sang bên sườn, nhưng thực chất là đang tránh xa chiến trường. Chỉ cần thấy tình hình không ổn, có thể nhanh chóng chạy về Thổ Lỗ Phiên, hoặc là có thể quay lại đâm sau lưng anh trai hắn.
Đương nhiên, nếu như quân Hán suy yêu, hắn sẽ lập tức nhắm vào quân Đại Đồng.
Dù sao cũng chỉ một câu: Ai thắng thì giúp người đó, chỉ cần baot toàn tư binh.
Trong lịch sử, người này đã chiến đấu đến cuối cùng, thậm chí hắn ta còn trở thành Đại Hãn của vương quốc Toa Xa. Đáng tiếc, hắn ta thậm chí không được tính là vị vua cuối cùng, giống như Đại Hãn của triều đình nhỏ Nam Minh, chỉ có thể tự mình mua vui ở một góc.
Thế nhưng kỵ binh của quân Đại Đồng không cho hắn cho hắn cơ hội trở mình, cháu của Tần Lương Ngọc là Mã Vạn Niên dẫn theo một đội kỵ binh đuổi theo hắn.
Ba ngàn năm trăm Kiêu kỵ binh xông ra trước, phá vỡ trận địa, tạo cơ hội cho Nghị kỵ binh dàn trận.
Kỵ binh của riêng A Bặc Đỗ Lạp - Thập Đặc chỉ có ba bốn trăm người, tất cả đều mặc áo giáp sắt, ngoài ra còn có hai nghìn kỵ binh của quý tộc Thổ Lỗ Phiên đi cùng. Khi thấy kỵ binh của quân Đại Hồng tiến đến, hắn căn bản không muốn tiếp chiếc, liền dẫn tư binh quay đầu bỏ chạy, trong mắt hắn chỉ có tư binh của mình.
Trận này có thể bị đánh bại, thế nhưng tư binh của hắn không thể có tổn thất.
A Bặc Đỗ Lạp - Thập Đặc là thống soái kỵ binh, nếu hắn ta đột nhiên dẫn quân bỏ chạy, nhất định sẽ gây ra hậu quả rất xấu.
Khi mới bắt đầu, các quý tộc còn nghĩ rằng hắn đang chơi diều, dù sao thì kỵ binh cũng tuần tra qua lại rất bình thường. Nhưng dần dần họ nhận ra có điều gì đó không ổn, A Bặc Đỗ Lạp - thập Đặc ngày càng lùi ra xa, còn mang kỵ binh ở hai bên sườn đi, khiến hai bên sườn toàn bộ bại lộ trước Kiêu kỵ binh tiên phong của quân Đại Đồng.
Thấy vậy, Mã Vạn Niên lập tức hạ lệnh: ‘ Mau thổi tù và, Kiêu Kỵ binh không cần đuổi theo nữa, lập tức quay đầu cắt đứt kỵ binh của địch còn sót lại!”
"Ô ô ô ~~~~ "
Tiếng tù và vang lên, Kiêu kỵ binh đang đuổi theo nhận lệnh bắt đầu giảm tốc độ. Sau khi gần như đã giảm tốc độ, họ tạo thành một vòng cung, chặn giết toàn bộ kỵ binh của địch còn sót lại.
Mã Vạn Niên lại hét lớn: “ Kiêu kỵ binh còn lại từ bên trái tấn công. Nghị kỵ binh ngay lập tức xông lên! Long kỵ binh, lui ra khỏi chiến trường cùng với kỵ binh Thanh Hải vòng quá chặn đường lui của quân địch!”
Toàn bộ kỵ binh Đại Đồng đều tiến lên hành động, xung kích từ giữa đã khiến kỵ binh của địch bối rối. Một nhóm kỵ binh khác được phái đi đánh chặn, thu hẹp phạm vi hoạt động của địch.
Ba nghìn Nghị Kỵ binh tạo thành một bức tường thành lao tới.
Ngay cả những kỵ binh cuồng tín khi nhìn thấy đội hình này cũng phải khiếp sợ, vô thức né sang một bên để chạy trốn.
Các nhóm kỵ binh của địch hoàn toàn bị phân tán.
Hai nhón Kiêu kỵ binh trong nháy mắt tăng tốc, nhân cơ hội chém giết quân địch đã mất tổ chức. Kỵ binh của địch hoàn toàn bị cắt đứt, kỵ binh địch chỉ kém về số lượng một chút thế nhưng đã bị bao vây cục bộ chiến trường, một kỵ binh quý tộc thường phải đối phó với mười kỵ binh Đại Đồng.