Nếu thật sự có mấy trăm khẩu đại bác thì có trốn trong thành trấn thủ cũng phải mất mạng, rầm một tiếng là bắn sập nát tường thành.
Đề Phu A Bặc Đỗ Lạp chỉ có thể ôm cây đợi thỏ, hy vọng mấy tin tức này chỉ là bị Quý Tộc thổi phồng lên thôi.
Thống lĩnh Lương Chấn dẫn quân tiến sát thành trì, phát hiện tòa thành này được canh phòng nghiêm ngặt thì ngay lập tức nhận ra vị tướng thủ thành là một người không hề đơn giản, thông thạo cách bày binh bố trận. Bấy giờ, hắn chia đội quân mình thành ba nhóm, tản ra càn quét mấy thôn xóm xung quanh, thuận tiện có thể kiếm thêm lương thực từ mấy chỗ đám người Quý Tộc chưa bỏ chạy.
Thế nhưng kết quả thu lại được lại không có gì nhiều, làng xóm của đám Quý Tộc ở khu Ô Thập toàn bộ đều dẫn theo người nhà chạy trốn hết sạch, chỉ còn sót lại đám nông nô nghèo túng, khốn cùng.
Mấy ngày sau, quân đội chủ lực của thống lĩnh Giang Lương đã đến tiếp ứng.
Vẫn theo như kế hoạch cũ, thong thả lấp đất vào con kênh bao quanh thành, điều khiển mấy khẩu đại bác trực tiếp oanh kích tường thành.
Trong lúc trận bắn đại bác diễn ra, toàn bộ kỵ binh sang bên kia sông chờ sẵn hòng chặn đường lui của đám quân địch bỏ chạy tán loạn.
A Bặc Đỗ Lạp Đề Phu nhìn thấy đại bác được bố trí ngoài thành ngay lập tức lòng cảm thấy tuyệt vọng. Đại bác để thủ thành của hắn chỉ có 4 khẩu mà còn là đồ cổ của mấy chục năm trước, trong khi đại bác của quân Đại Đồng phải có tới hơn cả chục cả trăm khẩu.
Cho bắn đại bác hai ngày không ngừng, mặt chính phía đông của tường thành đã có nhiều chỗ sắp không chống đỡ nổi.
Bởi vì thời tiết khô ráo, đất nện xây tường thành lại quá giòn nên vốn dĩ không thể chịu nổi uy lực của đạn đại bác công kích liên tục như vậy.
Cha ra lệnh cho hắn chống cự quân Hán hai mươi ngày chắc cũng biết trước kết quả, mới có mười ngày mà hắn đã sức cùng lực kiệt. A Bặc Đỗ Lạp Đề Phu rất muốn bỏ thành mà chạy nhưng lại không có cái gan đó, một là chống lại quân lệnh sẽ bị cha hắn xử mất, hai là con đường phía tây cũng bị kỵ binh của quân Hán chặn lại hết rồi.
"Đô đốc, gió Đông Nam tới rồi!"
"Cho khinh khí cầu bay lên."
Giang Lương ra lệnh một tiếng, mấy cái khinh khí cầu liền bay qua sông. Mặt phía đông của tường thành đã sắp sập hơn phân nửa, mấy khẩu đại bác cũng bị áp sát dưới chân tường rồi, đội quân thủ thành chỉ có thể đứng trơ mắt nhìn khinh khí cầu bay sang.
Một tên lính thủ thành hô to: "Trấn Ni (ma quỷ), bọn chúng mang theo Trấn Ni!"
Tên đó vừa nói hết câu, quân thủ thành mặt ai nấy đều biến sắc, hoảng sợ nhìn khinh khí cầu.
"Ầm!"
Quả đầu tiên được thả xuống, trong cả vạn quân địch chỉ gây thương vong cho vài người.
Nhưng uy lực của quả thứ hai ngay sau đó thì khủng khiếp hơn rất nhiều, làm cho quân thủ thành dần tan rã. Mặt phía đông của tường thành sụp xuống cả một mảng lớn làm cho bọn họ vốn đang rơi vào tuyệt vọng, lại nghe rất nhiều tin đồn về sức mạnh kinh người của quân Hán thì chút tinh thần nỗ lực kiên trì nãy giờ cuối cùng cũng chịu không nổi.
"Chạy mau đi, Trấn Ni đến rồi!"
Vô số quân thủ thành cứ nhằm phía tây mà chạy tới, hoảng lọan mở toang cửa thành lao ra ngoài. Bọn họ không còn hơi sức đâu mà quan tâm có kỵ binh chặn đường hay không, thầm nghĩ chỉ cần chạy ra khỏi thành trì, tránh được mấy quả khinh khí cầu này xa chừng nào tốt chừng nấy.
A Bặc Đỗ Lạp Đề Phu vẫn không cản họ lại, mà có muốn ngăn cũng ngăn không nổi.
Lịch sử có nói sau khi Nghiêu Lặc Ngõa Tư bị ám sát thì được phái Hắc Sơn ủng hộ đưa lên ngôi vị quốc vương. Gặp được đội quân của Cát Nhĩ Đan, cả hai cùng là bại binh, cũng không phải khả năng chỉ huy của hắn không tốt mà là Diệp Nhĩ Khương sớm đã thay lòng đổi dạ.
Cả ngày nội chiến, người trong tộc chém giết lẫn nhau thì dù là ai cũng chẳng còn lòng dạ đánh giặc nữa.
Nếu đặt trong tình cảnh mười năm trước, quân Đại Đồng mà đánh tới thì hắn nhất định chống cự quyết liệt. Diệp Nhĩ Khương lúc đó là một vùng thống nhất có thể hợp thành một thể, bây giờ lại bị phân tán ra cho nhiều phe khác nhau nên quân Đại Đồng mới dễ dàng tiêu diệt được từng nơi một.
Quân thủ thành gần như đã trốn hết, chỉ còn lại mười mấy thị vệ trung thành.
A Bặc Đỗ Lạp Đề Phu nói với họ: "Các ngươi cũng mau chạy đi, ta phải ở lại trong thành, đây là mệnh lệnh của cha ta. Các ngươi cũng biết ông ta nghiêm khắc cỡ nào, ta mà dám rời đi thì chắc chắn cũng không toàn mạng."
Vài thị vệ nghe vậy cũng từ biệt hắn ta, vậy mà còn lại mấy người lại bằng lòng ở lại cùng hắn chịu chết.
Trong ba nghìn quân canh gác thì có hơn một nghìn tên bị bắt làm dân thường đã hoảng loạn chạy về phía tây trốn thoát. Chạy khoảng hai ba dặm thì gặp phải quân Đại Đồng từ sớm đã sang bên kia sông đành hướng về đó.
Đặc biệt là kỵ binh của Diệp Nhĩ Khương đã lọt vào vòng vây của quân Đại Đồng.
Bộ binh của quân Đại Đồng cũng lần lượt qua sông, tiến vào trong thành, lúc này cũng chỉ còn A Bặc Đỗ Lạp Đề Phu cùng mấy thị vệ. Bọn họ thà chết vinh hơn sống nhục, nhất định không tự sát mà cầm đao xông thẳng lên, bị quân Đại Đồng nổ súng bắn chết.
Cũng có mấy tên cá lọt lưới thoát được, hoảng loạn cưỡi chiến mã chạy trốn tới Khách Thập.