Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2323
Phóng ngựa sa mạc (2)

❊ ❊ ❊

Long kỵ bị cùng kỵ binh Thanh Hải hoàn toàn mặc kệ chiến trường, vòng ra phía sau đội hình bộ binh của địch.

A Bặc Đỗ Lạp - Thập Đặc cảm thấy mình đã thua rồi, muốn quay lại đâm sau lưng anh trai hắn. Nhưng sau đó lại phát hiện Nghị kỵ binh cùng với kỵ binh Thanh Hải đang “đuổi theo” khiến hắn gấp đến toát mồ hôi hột. Hắn ngay cả cơ hội phản lại cũng không có.

Chuyện phải bội trên chiến trường là chuyện không hề dễ dàng, một là vấn đề thông tin, hai là vấn đề lòng tin.

Nếu như A Bặc Đỗ Lạp - Thập Đặc không trực tiếp bỏ chạy mà chọn cách đâm sau lưng cả đội, có khả năng hăn còn chưa kịp xuống tay với anh trai đã bị kỵ binh của quân Hán đang đuổi theo bắt được.

Trong lúc tuyệt vọng, A Bặc Đỗ Lạp - Thập Đặc chỉ chòn cách tiếp tục chạy trốn.

Khi đã chạy được một đoạn cách chiến trường khá xa, bên cạnh hắn tổng cộng có hơn tám trăm người gồm có tư binh của hắn cùng với kỵ binh quý tộc. Bọn họ chỉ đơn giản là ngừng chiến và trực tiếp trốn chạy về hướng Thổ Lỗ Phiên, trước hết hắn cần thả phụ thân là Ba Bái Hãn đang bị giam lỏng ra. Việc hàng hay chạy trốn đến A Khắc Tô sẽ do Ba Bái Hãn quyết định.

Thổ Luân Thái đã hoàn toàn hoảng loạn, tình thế trên chiến trường thay đổi quá nhanh.

Em trai thì bỏ trốn, kỵ binh tan rã, ngay cả đường lui của chính mình cũng bị cắt đứt. Mà tiền quân ít ỏi bị 100 quả pháo tập trung bắn vào đã không thể duy trì đội hình, hắn chì có thể kiên trì dẫn đầu toàn quân xông lên.

Nhất định phải xông lên, không thể rút lui, cũng không thể cứ đứng yên chờ chết, nếu không đại quân có thể trực tiếp sụp đổ.

Trên thực tế, đã có người đào ngũ.

Một số binh sĩ không chịu nổi áp lực của pháo nên đã sợ hãi quay đầu bỏ chạy, liền bị đội chấp pháp của Thổ Luân Thái chém nhiều nhát.

trước sự đe dọa của Thổ Lỗ Phiên, binh sĩ ở Thổ Lỗ Phiên cùng với Ha Mi miễn cưỡng lao về phía quân Đại Đồng.

“Pháo ngọa hổ tiến lên!”

Hơn hai trăm khẩu pháo ngọa hổ được binh sĩ nâng đến phía sau đội hình chiến xa.

Quân địch xông tới nửa đường, bị trăm quả pháo bắn tới tập, sợ hãi bỏ chạy. Sau khi tới gần hơn, lại có hơn hai trăm quả pháo ngọa hổ chia làm hai tổ lần lượt bắn ra, trên chiến trường chỉ còn vài nhóm quân địch còn đâu tan vỡ.

“ Bang bang bang!”

Tiếp theo sau là một loạt súng hỏa mai, khói thuốc súng dày đặc còn chưa tan, quân địch xông lên phía trước đều đã gục ngã.

Ngay cả khi chúng có thể tiếp tục tấn công thì cung sẽ bị chặn lại bởi đội hình chiến xa, phía sau đội hình chiến xa còn có lính ném lựu đạn.

Kiêu kỵ binh và Nghị kỵ binh cũng không tấn công bộ binh của địch, chủ yếu vì sợ hỏa lực sẽ vô tình làm quân mình bị thương. Bọn họ tập trung truy đuổi và tiêu diệt kỵ binh đã tan rã của địch, bộ binh của địch đã có Long kỵ binh và kỵ binh Thanh Hải xử lý.

“Tùng tùng tùng tùng!”

Đội quân chủ lực do Giang Lương chỉ huy tiến vào, trống trận bỗng vang lên.

Sau đó là một hồi tù và vang lên, đại quân Đại Hồng cầm lưỡi lê xông lên, đuổi giết quân quân địch bại trận, còn chưa chưa hoàn toàn gục ngã mà chạy toán loạn.

Long kỵ binh cùng với kỵ binh Thanh Hải vòng ra ra phía sau cung lao thẳng về phía quân ở trung tâm của Thổ Luân Thái.

“Chạy mau!”

Thổ Luân Thái bị hơn hai trăm quả pháo ngọa hổ dọa cho khiếp sợ lúc này cũng đã hoàn hồn, dẫn theo mấy chục thị vệ cưỡi ngựa lên đường.

Chủ soái bỏ chạy, quân đội chủ lực lập tức trở nên hỗn loạn.

Long kỵ binh xông lên khai hỏa trước, sau đó cũng không nạp thêm đạn, mà rút đao ở thắt lưng ra, cùng với kỵ binh Thanh Hải tới gần chém giết.

Kỵ binh Thanh Hải là một nhóm quân hỗn hợp tạm thời, lính đến từ hàng chục bộ lạc ở Thanh Hải, bao gồm, Tây Tạng, tộc Hồi, tộc Thổ , tộc Tát Lạp, Mông Cổ… Ước chừng có hơn hai mươi dân tộc thiểu số.

Nhất định không thể để học đánh một trận kịch liệt, nhất định phải bảo toàn lực lượng.

Nhưng họ lại rất có ích trong trận chiến, khi tấn công, họ liều chết xông lên, biểu hiện còn anh dũng hơn so với Long kỵ binh. Đội quân hỗn loạn của Thổ Lỗ Phiên đã sụp đổ ngay khi bị kỵ binh Thanh Hải tấn công, ngay sau đó lập tức phải đối mặt với đủ loại vũ khí của các dân tộc thiểu số.

Long kỵ binh cũng không quan tâm đến đội quấn đó, họ giao chúng cho kỵ binh Thanh Hải xử lý.

Long kỵ binh chỉ mặc áo giáp nhẹ thế nên chạy rất nhanh. Họ đuổi theo vài dặm đã có thể đuổi kịp Thổ Luân Thái.

Người này không chỉ có tính tình liều lĩnh mà hắn còn không sợ chết. Hắn biết mình không thể trốn thoát, nên ghìm ngựa lại, dẫn theo mấy chục kỵ binh hộ vệ xông ngược lại về phía hơn một nghìn kỵ binh.

“ Những chiến binh của vương quốc Toa Xa chết cũng muốn chết trên chiến trường!”

Thổ Luân Thái giương thương lên rống to, mấy chục kỵ binh hộ vệ cũng rống lên theo hắn, thế nhưng lại không một người nào có thể chạy trốn.

Long kỵ binh cũng dừng lại, ngồi trên lưng ngựa lắp đạn dược.

Khi Thổ Luân Thái dẫn thị vệ tiến đến, hàng trăm kỵ binh đã lắp sẵn đạn dược, lần lượt bắn về phía hàng chục tên địch.

“Ta không phục!”

Thổ Luân Thái không bị trúng đạn thế nhưng chiến mã của hắn lại trúng đạn.

Hắn ta ngã rất đau, nhưng lại nhanh chóng đứng lên. Hắn muốn đánh một trận thật đẫm máu trước khi chết, nhưng long kỵ binh không cho hắn cơ hội đó.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »