Lương Chấn cười và nói: “Đuổi theo đi, đuổi theo cho có thôi không cần phải bắt được đâu.”
Trung Quốc không muốn đánh một trận lớn với Hãn quốc Bố Cáp Lạp mà chỉ cần đuổi được kẻ thù ra khỏi Thông Lĩnh thôi.
Quân bại trận đều dùng thuyền chạy về phía bắc, quân Đại Đồng bắt cướp được vài thương lái cũng nhằm vào phía đó mà đuổi theo.
Các thương nhân từ Trung Á đã ẩn náu ở bờ biển phía trước và chứng kiến xuyên suốt toàn bộ trận "Truy kích" này.
Truyền giáo quan Lôi Chi Cơ muốn điều tra tình hình dọc đường nên đã đích thân dẫn quân đuổi theo. Đi được nửa đường thì hắn dừng lại, kéo một số thương nhân đi theo quân đội lại và bắt bọn họ nói qua mấy tin tức cụ thể.
Khi đến một nơi gọi là làng Cổ Lý Sát thì nhánh sông được tách làm hai, thương nhân đi cùng quân đội nói: "Nếu men theo nhánh sông phía tây thì sẽ đến Áo Thập - nơi đóng quân của tổng đốc. Còn nhánh sông phía bắc sẽ dẫn đến một thành phố tên là Ô Tư Căn. Chỉ cần ra khỏi thung lũng này thì dù là đi theo nhánh sông nào địa hình cũng sẽ thấp và bằng phẳng hơn nhiều. "
Lôi Chi Cơ ngồi thuyền đi qua hết một vòng 2 nhánh sông cuối cùng quay trở lại Cổ Lý Sát: Có thể xây dựng một thành phố ở đây, nếu ở lại thì chỉ cần ba đến năm trăm người canh giữ là có thể chống lại sự tấn công của hàng vạn kẻ thù."
Lôi Chi Cơ vẽ lại một bản đồ đơn giản dựa trên miêu tả của các thương gia kết hợp với thông tin có được từ cuộc điều tra thực địa của mình mới nãy.
Sau đó, khoanh vào bản đồ một vòng tròn ở Cổ Lý Sát, rồi vẽ một vòng nữa ở trạm Xích Hà. Cả hai nơi này đều cần xây thành, mỗi thành sẽ cho từ ba đến năm trăm binh sĩ đóng quân thì cả một vùng rộng lớn này sẽ ổn thôi .
Ba tháng sau đó, Lôi Chi Cơ lại đi thăm dò các khu vực khác của Thông Lĩnh.
Lúc đó mới biết rằng về mặt địa lý thì cao nguyên Phách Mễ Nhĩ có tám khu được gọi là "Bát Phách". Tuy nhiên, về vấn đề dân tộc và văn hóa thì phân thành sáu vùng. Xét về mặt ngôn ngữ, nó lại có thể được chia thành hai nhóm lớn.
Thành phần dân tộc cũng vô cùng phức tạp, không phải chỉ có mỗi dân tộc Tát-gích.
Một số đến từ Ấn Độ, một số đến từ Ba Tư, một số đến từ Tây Bá Lợi Á, và tất nhiên cũng có một số đến từ Tân Cương.
Mối liên hệ duy nhất giữa các nhóm khác nhau là cộng đồng tín ngưỡng giáo phái Duẫn Tư Mã Nghi. Không chỉ vậy, trong nội bộ tín ngưỡng cũng có sự khác biệt, mỗi khu vực là sự kết hợp những đặc điểm tôn giáo riêng biệt.
Lôi Chi Cơ trở lại Khách Thập và nộp lên báo cáo điều tra của mình.
Hắn nói với Giang Lương: "Đô đốc, Thông Lĩnh là một vùng hoàn toàn cô lập, giống như Tây Tạng vậy. Các giáo phái ở đây ôn hòa và khoan dung hơn nhiều so với ở Diệp Nhĩ Khương vậy nên không cần phải sử dụng biện pháp cứng rắn quá."
"Ngươi nói tiếp đi." Giang Lương gật đầu nói
Lôi Chi Cơ nói: "Các bộ lạc địa phương ở Thống Lĩnh cũng tương tự như ở Tây Tạng nhưng cũng có điểm hơi khác một chút. Người đứng đầu các tôn giáo ở đây không có nhiều quyền lực thế tục. Khu vực trung tâm của Thông Lĩnh lại giống với những bộ lạc du mục ở Mông Cổ hơn nên không thích hợp để trồng trọt. Các khu vực khác của Thông Lĩnh thì nửa canh tác nửa chăn nuôi, rất giống với Khang Khu.”
"Khang Tàng có Quý Tộc lớn mạnh ở đó còn Thông Lĩnh thì không. Đều là mấy bộ lạc vừa và nhỏ của Quý Tộc, vừa bị tách biệt vừa có dân cư đa sắc tộc nên không thể thống nhất lại với nhau được. Nói thẳng ra thì đó là một mớ hỗn độn chia năm xẻ bảy. Nếu có ai tiến đánh thì họ đều sẽ đầu hàng, triều đình Đại Đồng và Hãn Quốc Bố Cáp Lạp cũng giống vậy."
"Hơn nữa các thế lực bên ngoài muốn chiếm lĩnh nơi này đều là vì thương thuế của con đường tơ lụa vậy nên việc áp bức các bộ lạc địa phương cũng không quá chèn ép. Dù sao vắt sạch mấy bộ lạc nghèo nát trong núi đó thì cũng ép không ra chút lợi béo bở gì. Nếu sai quân đi thúc thuế, núi cao đường xa, quân lương vận chuyển khó khăn, so với các chi phí quân sự kia thì sưu thuế cũng chẳng đáng là bao."
"Các đại Quý Tộc và giáo sĩ Hồi giáo mà các thương nhân đề cập trước đây không phải ở vùng đất Thông Lĩnh mà ở một khu vực rộng lớn của Áo Thập. Đây cũng là lãnh thổ của người Tháp Cát Khắc nhưng tín ngưỡng tôn giáo khác nhau hơn nữa họ giàu có hơn nhiều so với Thông Lĩnh."
"Bộ lạc bản địa ở Thông Lĩnh cũng có nô lệ nhưng số lượng không nhiều. Thường là trong lúc bộ lạc giao chiến thì tù binh của bên thua sẽ trở thành nô lệ, con của nô lệ lại tiếp tục là nô lệ."
" Có thể phóng thích được cho tất cả nô lệ nhưng điều đó không ngăn được các cuộc chiến giữa các bộ lạc. Các bộ lạc ở đây chiến đấu vì họ quá nghèo nên phải tranh giành đồng cỏ và đất trồng trọt. Trừ khi có thể làm cho tất cả bọn họ trở nên giàu có, nếu không sẽ vẫn có chiến tranh, vẫn có tù binh của chiến tranh và nô lệ sẽ lại xuất hiện."
"Thông Lĩnh có Bát Phách vậy có thể xây dựng được tám thành phố lớn, mỗi thành cho năm trăm binh sĩ đóng quân. Ngoài ra còn có năm địa điểm trọng yếu có thể xây một số thành phố nhỏ, mỗi tòa nơi đóng quân từ vài chục đến mấy trăm người tùy tình hình. Tổng số quân đóng ở Thông Lĩnh chắc trên dưới năm sáu ngàn người.”
Nói xong, Lôi Chi Cơ nhìn về phía Giang Lương xem ý hắn thế nào.