Triệu Hãn cười khổ: "Thôi, thôi, ta cũng lười tìm các người đòi độc dược. Nên chết thế nào thì cứ chết thế đi, muốn chấm dứt đau đớn sớm cũng là một vấn đề khó khăn. Dự chiêu, ta thoái vị làm Thái thượng hoàng, sau này không hỏi triều chính nữa."
Triệu Khuông Hoàn nghe xong có hơi mờ mịt, hắn đã 51 tuổi, đã sớm mong muốn trở thành hoàng đế, thậm chí có đôi khi còn băn khoăn không biết phụ hoàng sẽ chết khi nào.
Bây giờ, rốt cuộc cũng sắp làm hoàng đế, Triệu Khuông Hoàn lại không có vui vẻ, trong lòng chỉ sinh ra đủ loại bi thương cùng buồn bã.
Nửa tháng sau, Triệu Hãn thoái vị, tân hoàng lên ngôi.
Triệu Khuông Hoàn ở tuổi này đã không còn tham vọng gì nữa, hắn cảm thấy chính sách của phụ hoàng rất tốt, tiếp tục rập khuôn dùng là được, không cần phải làm bậy làm bạ chính sách mới.
Để thể hiện thái độ chính trị, Triệu Khuông Hoàn ra lệnh thanh tra quan trường, trong khi thanh tra viện rửa sạch quan kinh, còn phái một số lượng lớn các quan liêm chính tuần tra địa phương. Nếu có tham nhũng hối lộ, những kẻ gian lận tư nhân gây rối kỉ cương, tất cả đều bị xử lý nghiêm ngặt, hoàn toàn không đề cập đến việc đại xá thiên hạ. Sau khi chỉnh đốn lại trị, sang năm lại thanh tra ruộng đất, trừng phạt nghiêm khắc đám người chiếm đoạt, mua bán dân điền.
Từ trên xuống dưới, những người có rắp tâm đều bị sụp đổ.
Họ đã sớm nghĩ đến việc thay đổi hoàng đế, nhưng không ngờ việc đầu tiên tân quân làm sau khi kế vị lại là như vậy.
Thật ra cũng có chính sách mới, cụ thể là tạm dừng mở rộng ra nước ngoài, thực sự là chi phí quân sự quá cao, triều đình nợ ngân hàng hơn 60 triệu lượng bạc.
Các quan viên phái chủ chiến rất không hài lòng, bọn họ còn muốn chiếm quần đảo nam Philippines, không đánh trận thì làm sao lập công lên chức?
Mùa thu năm đó, hải quân đóng quân tại Lữ Tống đã nổ súng với hạm đội Tây Ban Nha, hai bên bắn phá trong nửa giờ (thực ra là hải quân Đại Đồng đuổi theo hải quân Tây Ban Nha trong nửa giờ).
Sau đó, hải quân báo cáo triều đình, nói rằng họ đã bị phục kích bởi hạm đội Tây Ban Nha, yêu cầu phong tỏa các cảng lớn ở quần đảo nam Philippines.
Triệu Khuông Hoàn nhận được báo cáo rất giận dữ, hải quân coi hắn là kẻ ngốc sao, chỉ có mấy con tàu rách ở Tây Ban Nha, làm sao có thể chủ động tấn công hải quân Đại Đồng?
Đô đốc hải quân đóng tại Lữ Tống bị Triệu Khuông Hoàn cách chức, sau đó lại ra lệnh cho binh bộ, phủ đô đốc hải quân, viện thanh tra, phối hợp tới Lữ Tống điều tra chi tiết vụ việc.
Hoàng đế, đúng là không dễ làm!
Lý Lão Hán năm nay bảy mươi sáu tuổi, người trong thôn đều gọi hắn là Lý Tam Gia.
Nhà hắn ở Đại Minh là quân hộ, đời đời phụ trách trông coi Hiếu Lăng. Thế nhưng ngoại trừ lối đi vào núi, khu vực cỏ dài gần Hiếu Lăng, cũng không nhìn thấy quân cung của Hiếu Lăng vệ hạ lệnh bảo vệ.
Đại ca của hắn tuổi nhỏ chết yểu, nhị ca sau khi thành niên tham gia quân ngũ.
Tham gia quân ngũ nhưng lại không cầm vũ khí, chỉ cầm rìu và dây dừng, chặt cây gỗ của Hiếu Lăng Vệ cho quân cung. Có một lần, lăn gỗ tròn xuống núi, không cẩn thận cả người cũng gỗ lăn xuống, ngã gẫy cột sống, ở mà đau mấy ngày mới đứt hơi.
Vì thế, Lý Hán Lão cũng tham gia quân ngũ, thế vào việc của nhị cam, lao dịch cho các quan võ kế thừa.
Nếu như không có bệnh không có thiên tai, miễn cưỡng còn có thể sống.
Các quân cung thỉnh thoảng sẽ phép chút khẩu phần lương thực, bản thân và thê tử làm việc vặt, thê tử thân thể không tốt, chết vì dinh dưỡng không đủ, tiếp đến chỉ có một người con trai cũng chết yểu.
Cha già mẹ già đã chết nhiều năm, trong nhà chỉ còn lại hắn.
Lúc Lý Lão Hán, không có nhìn thấy chút hy vọng từ cuộc sống, cả ngày đều trải qua ngây ngô. Quân cung có việc làm thì hắn sẽ đi làm, không có việc làm thì hắn đi làm việc vặt, thật sự không có gì làm thì ăn xin.
Nếu như vận may tốt, còn có thể ở hoàng lăng nhặt được trứng gà rừng, đó đã là khoảnh khắc hạnh phúc nhất của hắn.
Đột nhiên, Đại Đồng quân giết đến, Lý Lão Hán bị điều đi bảo vệ Nam Kinh, còn phát có hắn một cây súng dài đã rỉ sắt.
Lúc đó Lý Lão Hán sợ hãi không thôi, hắn nghe nói Đại Đồng quân sẽ tàn sát hàng loạt dân trong thành, với lại thích ăn thịt người sống. Hắn nơm nớp lo sợ canh giữ đầu thành, hoàn toàn nghe không hiểu quân lệnh, chỉ biết đi qua đi lại theo người khác.
Sau đó, khắp nơi trong thành đều là gián điệp gây rối, bách tính cũng vây các huân quý lại, trong lúc nháo nhào thì có binh sĩ tạo phản.
Lý Lão Hán cũng không nghĩ nhiều, đi theo tạo phản, còn giúp đỡ mở cửa thành.
Hắn chính là cảm thấy Đại Đồng quân rất lợi hại, dứt khoát đầu hàng phản tặc cho xong, đi theo phản tặc ăn thịt người cũng được.
Những quân hộ tạo phản hiến thành như bọn họ, được thống nhất sắp xếp thành bộ đội trị an, phụ trách bắt người xấu thừa nước đục thả câu.
Trương Tam quen với Lý Lão Hán, bình thường dạ dạ vâng vâng, đột nhiên oai giương diễu võ, Trương Tam lại không đi bắt kẻ xấu, mà lấy danh tiếng của Đại Đồng quân, ra sức cướp bóc phú hộ trong thành, lúc đó có mười mấy hộ quân theo làm.
Toàn bộ bị chém đầu!
Lý Lão Hán tận mắt chứng kiến đầu của Trương Tam rơi xuống đất, lúc đó sợ đến tiểu ra quần!
Sau này, cành nhiều Đại Đồng quân vào thành, các quân hộ bị dẫn đi ngoại thành. Trước khi tuyên truyền giáo dục quan võ thế tập, nói muốn đại hội kể khổ, vừa mở màn đã diễn “Bạch Mao Nữ”, khiến các quân hộ trồng đất cho các quân quan xem đến gào khóc.