Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2325
Quốc vương bị giẫm chết (2)

❊ ❊ ❊

Lương Chấn bỗng ngừng cười: “ Ngươi chắc chắn không thành thật. ngươi muốn tự mình đầu hàng để cho những người kia bỏ trốn!”

“ Không dám, là bọn họ tự chạy trốn.” Ba Bái Hãn có sao nói vậy.

Lương Chấn gọi phó tướng của hắn đến: “Ngươi hãy dẫn hai nghìn kỵ binh, lập tức đuổi về phía Tây, Những gia đình quý tộc này bao gồm cả nam cả nữ, có cả trẻ em và người gia, còn mang theo rất nhiều tiền bạc, chắc chắn chưa thể chạy xa đâu. Nếu họ đã chạy trốn, chắc chắn phải nhớ, tất cả đàn ông đều giết chết, chỉ để phụ nữ và trẻ em được sông.”

“Rõ!”

Phó tướng Chung Khinh lập tức dẫn hai nghìn Khinh kỵ binh đuổi về phía Tây theo vết bánh xe.

Trời đã sắp tôi, ban đêm bọn họ cũng không dám chạy quá nhanh, cũng may dọc đường cũng tương đối bằng phẳng. Họ đuổi theo hai canh giờ mới dừng lại nghỉ ngơi, cho ngựa uống nước với ăn bã đậu, sau đó ngủ tại chỗ chờ trời sáng.

Trời vừa hửng sáng, cuộc truy đuổi lại tiếp tục bắt được, cho đến giữa buổi sáng, cuối cùng cũng đã đuổi kịp đoàn người đang bỏ trốn.

Ở đây có hơn mấy trắm kỵ binh quý tộc, còn có vô số vợ con của họ cùng với người già và trẻ em, có người người còn đem theo cả người hầu, xe ngựa chất đầy tư trang và tài sản. Rất nhiều quý tộc nông thôn còn không nỡ bỏ lại đàn gia súc nên đã mang theo cả gia súc chạy trốn về phía Tây.

Nghe thấy tiếng vó ngựa truyền đến từ phía sau, hơn trăm kỵ binh lập tức nói với người nhà: “ Đi mau, tất cẩ đều bỏ lại!”

Bọn người kia cưỡi ngựa bỏ trốn, để lại rất nhiều người già, phụ nữ và trẻ em.

Những người bị bỏ lại, về cơ bản, đàn ông trong gia đình họ hầu hết đã chết trên chiến trường.

Chung Khinh mang binh đánh tới, để lại một trăm kỵ binh ở lại trông giữ những người bị bỏ lại. Còn có rát nhiều người già, phụ nữ và trẻ em chạy toán loạn vào sa mạc Gobi, tám trăm kỵ binh chịu trách nhiệm đuổi theo họ. Còn lại một trăm kỵ binh, dưới sự lãnh đạo của Chung Khinh đuổi theo hàng trăm kỵ binh quý tộc.

Các kỵ binh quý tộc bên người vẫn có người nhà, không thể chạy nhanh được, khi thấy kỵ binh đuổi theo ngày càng đến gần, họ cuối cùng cũng mặc kệ vợ con, bỏ mặc người thân, vung rui tăng tốc bỏ trốn.

Chung Khinh cũng không đuổi theo nữa, trở lại thu dọn hiện trường.

Những người đàn ông bị bắt giữ chỉ cần mặc quần áo có chất vải tốt hơn liền ngay lập tức bị chém đầu ngay tại chỗ, trong chốc lát tiếng khóc thét vang lên ầm trời. Chỉ có nô lệ, phụ nữ và trẻ em được giữ lại mạng sống, nô lệ thì được thả tự do, còn phụ nữ sau đó sẽ gả cho đàn ông di dân còn độc thân.

Ở phía bên kia Thổ Lỗ Phiên.

Giang Lương cuối cùng cũng đến, nói với Ba Bái Hãn: “ Nếu như ngươi đầu hàng từ sớm có khi sẽ bảo toàn được tài sản của mình. Nhưng ngươi đầu hàng quá muộn, vậy nên hãy dẫn người nhà của ngươi đến Liêu Ninh làm thường dân. Ngoại trừ quần áo ra, không được mang đi bất cứ thứ gì, trên đường quan phủ sẽ cung cấp thức ăn cho ngươi.”

“Đa tạ tướng quân đã khai ân tha mạng!” Ba Bái Hãn thở phào nhẹ nhõm, tính hắn hèn nhát, chỉ cần có thể bảo toàn tính mạng là tốt rồi.

Quý tộc Tây Vực dù cho có thể giữ lại mạng sống, cũng không thể sống tiếp ở đây, nếu không sẽ là nguồn gốc của những kẻ tạo phản. Triều đình sớm đã có lệnh, ngoại tộc ở Tây Vực chỉ giữ lại thường đan. Bởi vì thường dân không có văn hóa, lại càng không có sức ảnh hưởng tới xã hội, dễ dàng cho công tác giáo dục sau này.

Sau khi chiếm được Thổ Lỗ Phiên, Giang Lương không cho hành quân ngay lập tức.

Trong khi quân đội được nghỉ ngơi hồi sức thì một đội quân nhỏ được phái đi soát quanh các thành và làng mạc xung quanh.

Vẫn còn một số ít quý tộc vẫn giữ quyền quản lý địa phương.

Ví dụ như ở Thiện Thiện có một tòa thành, bên trong có Hòa Trác không cùng Thổ Luân Thái xuất trận. Khi quân Đại Đồng tiến đến tòa thành, Hòa Trác đã cử người ra ngoài đưa ra điều kiện, ít nhất phải được giữ lại địa vị và quyền lực thì mới chịu đầu hàng.

Người này còn hô hào dân thường trong và ngoài thành đều tiến vào trong trong thành để bảo vệ tòa thành.

Hôm nay, năm nghìn quân Đại Đồng đã vây lấy thành, mấy chục khẩu đại bác lần lượt bắn phá, ước chừng hôm sao sẽ nhận được tin thành đã bị phá.

Không đợi đến hôm sau, ngay đêm hôm đó, Giang Lương đã nhận được tin tốt.

Ngày hôm sau, một đội quân gồm kỵ binh và bộ binh dẫn theo kỵ binh Thanh Hải được phái về phía Tây Nam để tấn công La Bặc ( La Bố Bạc), Khiếp Thai ( gần Thả Mạt), Hòa Điền và những khu vực khác. Mấy nghìn bộ binh tiến về phía Tây Bắc chiếm Hựu Lực Thất.

Hựu Lực Thất nằm tại phía Nam của Ô Lỗ Mộc Tề, là phạm vi ảnh hưởng của Thổ Lỗ Phiên.

Mà Ô Lỗ Mộc Tề, lúc này là Ngưỡng Cát Bát Lý, là đồng cỏ của thủ lĩnh người Mông Cổ Khố Bản Nặc Nhã. Người này tuy rằng thuộc thuộc bộ tộc Chúc Hòa Tạc nhưng trên danh nghĩa hắn ta đã phục tùng Chuẩn Cát Nhĩ Đại Hãn.

Nói cách khác, Giang Lương lần này xuất binh chỉ đánh tới phía Nam núi Thiên Sơn, đối mặt với Ô Lỗ Mộc tề bên kia đèo.

Sau khi thắng và thua, để lại một đội quân đóng quân lại, phòng ngừa quân Mông Cổ từ Ô Lỗ Mộc Tề tiến đến. Giang Lương lúc này đã dẫn quân chủ lực đến A Khắc Tô.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »