Quả Chuông như đang suy tư.
Không bao lâu sau Hứa Ứng phát hiện ra lực lượng ngũ khí và ngũ hành trên người nó, cực kỳ vui vẻ.
Bọn họ chuẩn bị tới Ly Hận thiên, đột nhiên một luồng kim quang hiện lên, hóa thành một con kim viên mặc áo bào vàng, ống tay áo phất phới mà kim viên lại gầy tong teo.
“Hứa Ứng, ngươi khiến ta tìm mất bao công sức!”
Kim viên kia chính là Ngộ Không đạo nhân, cười nói: “Ta tới hỏi Yêu Tổ, hắn nói ngươi đã đi rồi. Ta tìm xung quanh không thấy, chạy hết một lượt qua đạo tràng các lão bằng hữu mà vẫn không thấy ngươi cho nên định tới Đâu Suất cung xem thử, không ngờ lại gặp ngươi dọc đường!”
Hứa Ứng vội vàng cười nói: “Hóa ra là Ngộ Không tiền bối, ta cũng định tới Đâu Suất cung...”
“Đi Đâu Suất cung làm gì?”
Kim viên không buồn hỏi ý kiến, vận pháp lực cuốn cả y lẫn Quả Chuông lên, cười nói: “Ta dẫn ngươi tới chỗ tốt hơn! Đi nào~~”
“Viu~~”
Một luồng kim quang lóe lên quanh người Hứa Ứng và Quả Chuông, xé gió bay đi, biến mất không còn tăm hơi.
Trong Ly Hận thiên Đâu Suất cung, Thái Thanh đạo nhân cầm chốt quét rác, quét tới trước mặt Nguyên đạo nhân, quét đi quét lại trăm lần, ám chỉ đã cực kỳ rõ ràng.
Nhưng gương mặt Nguyên đạo nhân vẫn tươi cười như thằng ngốc, chỉ liên tục gật đầu với Thái Thanh đạo nhân, hoàn toàn không có vẻ gì là định dời mông đi.
Thái Thanh đạo nhân buông chổi xuống, lại bưng trà lên nhấp một ngụm nói: “Trà cũng nguội rồi.’
Cứ lặp đi lặp lại như vậy mấy chục lần, Nguyên đạo nhân vẫn mỉm cười thật thà.
“Năm năm!”
Sư thúc thiếu niên kia lại không tốt tính như vậy, nhảy dựng lên, nổi giận lôi đình, la hét: “Hai tháng nữa là tròn năm năm rồi! Ta nghe nói lần này tên họ Hứa kia chạy tới Tổ Đình Yêu Tộc! Cái tên lật lọng này, ta phải giết hắn!”
Nguyên đạo nhân cười nói: “Hứa công tử là người đáng tin cậy... phì, cái loại bại hoại này quên chúng ta rồi!”
“Có đi không?” Sư thúc thiếu niên hỏi.
Thái Thanh đạo nhân vểnh lỗ tai, ra vẻ mong chờ.
Nguyên đạo nhân thoáng chần chờ, lắc đầu nói: “Đã đợi năm năm rồi, bây giờ mà đi chẳng phải phí năm năm của chúng ta hay sao? Hay là chờ thêm một chút? Không khéo lương tâm của hắn nổi lên, đang đi đến thì sao?”
Tiên giới, nơi từng là Thiên Hà, bến thuyền.
Sương mù nồng nặc, một chiếc bè tiên từ trong sương mù lái ra, loáng thoáng thấy có bóng người màu đỏ trong sương mù bồng bềnh.
Bè tiên kia vô thanh vô tức cập bờ, sau lưng nữ nhân áo đỏ có hai người đi ra, nhảy lên bờ.
Hỉ Duyệt giơ tay, cười ngọt ngào nói: “Sư tổ, Trọng Hoa Đại Đế, còn chưa trả tiền bè mà.”
Trọng Hoa Đại Đế kinh ngạc: “Hắn là sư tổ của ngươi, ngươi còn định đòi tiền đò?”
“Mua bán nhỏ lẻ, kể cả sư phụ cũng phải trả tiền.”
Hỉ Duyệt cười nói: “Đệ tử cũng là người nghèo khổ, mạo hiểm cả tính mạng. Không đắt không đắt, chỉ hai bình tiên linh chi dịch.”
Trọng Hoa Đại Đế biến sắc, lập tức cười nói: “Nha đầu nhà ngươi, ta còn nợ tiền ngươi được chắc?”
Hắn nói nhỏ: “Hứa Tĩnh đạo hữu, ta bị trấn áp trong Ngũ Sắc sơn, trên người chẳng có đồng nào, lát nữa ta hô một tiếng, chúng ta trốn ngay... chạy!”
Hắn đột nhiên hét lớn, lao ra như mũi tên rời cung, nhưng lại thấy Hứa Tĩnh không đi theo. Tới lúc vội vàng quay đầu nhìn lại thì thấy Hứa Tĩnh đang đứng thanh toán trước mặt Hỉ Duyệt.
Trọng Hoa Đại Đế sắc mặt đỏ lên nhưng lập tức khôi phục như lúc ban đầu, điềm nhiên như không, chạy về phía Hứa Tĩnh.
Hứa Tĩnh trả tiền, đi tới bên cạnh hắn nói: “Con ta hiếu thuận, kiếm một tòa tiên sơn cho ta, tiên linh chi dịch thì ta cũng có một ít.”
Trọng Hoa Đại Đế thầm than hổ thẹn, lại thấy Hỉ Duyệt điều khiển chiếc bè tiên bay tới, không khỏi ngượng ngùng.
Hứa Tĩnh nói: “Bè của Tiểu Hỉ Tiên rất nhanh, Tiên giới quá lớn, đi đường cũng chẳng dễ dàng gì, ngồi thuyền của cô ấy sẽ nhanh hơn nhiều.”
Hỉ Duyệt cười hì hì nói: “Trọng Hoa tiền bối, tiền đi thuyền đã trả rồi.”
Trọng Hoa Đại Đế lên bè, lúng túng nói: “Nếu ta không bị trấn áp hơn bốn vạn năm, lại bị cỏ mộ phần cắm vào người hấp thu năng lực, còn không đến mức trốn tiền bè của ngươi.”
Hứa Tĩnh nói: “Đạo huynh có muốn đi đâu không? Ta đưa ngươi đi trước.”
Trọng Hoa Đại Đế sắc mặt trầm xuống: “Ta muốn tới Biên Hoang, đại mạc phía bắc. Lệnh lang đánh bại ta ở đấy, hốt gọn tất cả bộ hạ của ta, chém giết tại đó.”
Hứa Tĩnh gật nhẹ đầu, nói với Hỉ Duyệt: “Thế thì tới phía bắc.”
Biên Hoang phía bắc, đường xá xa xôi, ngay cả bè tiên cũng phải bay mất mấy tháng mới đến đại đạo Hứa Ứng vây quét Trọng Hoa Đại Đế năm xưa.
Trọng Hoa Đại Đế nhảy từ trên bè xuống, chỉ thấy hoang mạc đầy cát vàng, gió thổi cát bồng bềnh trên không trung, hóa thành từng ngôi sao bay xa.