Tru Tiên tàn kiếm cắt đứt hoàn toàn cảm ứng với y.
Trong lòng Hứa Ứng tuyệt vọng, nhưng ngay lúc này đột nhiên thấy vô số đạo thụ cổ xưa sụp đổ, từng gốc đạo thụ bị chặt tận gốc, dưới cây đám đạo nhân đang lao tới dồn dập hóa thành sương sói tiêu tan!
Khu rừng đạo thụ vô biên vô tận lại bị một kiếm vừa rồi của Tru Tiên tàn kiếm phá hủy hoàn toàn!
Hứa Ứng da đầu tiếng dại, những đạo thụ này thấp nhất cũng là đạo thụ của tồn tại cấp bậc Tiên Quân lưu lại, chỉ e chủ nhân của những đạo thụ này còn có tu vi cảnh giới vượt qua cả Tiên Quân!
Tru Tiên tàn kiếm chỉ cần một kiếm đã chặt đứt tất cả đạo thụ, quét sạch hậu hoạn, uy lực này thật không thể tưởng tượng nổi!”
“Chẳng lẽ Tru Tiên kiếm là pháp bảo Chí Tôn?”
Hứa Ứng và Thanh Bích Tiên Tử một trước một sau, nhanh như điện chớp lao về phía trước, cuối cùng cũng lao ra ngoài khu rừng đạo thụ.
Hứa Ứng nhìn về phía vết nứt Thái Thượng chi đạo phía sau khu rừng, trong lòng thoáng chút bất an, dò hỏi: “Thanh Bích cô nương, chúng ta làm cách nào trở về thân thể?”
Thanh Bích nghi hoặc: “Ngươi chưa học Quy Khiếu thiên trong Thương Đế tâm kinh?”
Hứa Ứng lắc đầu.
Thanh Bích nắm lấy tay y, sắc mặt nghiêm túc nói: “Ngươi to gan quá đấy, nhưng lần sau không được như vậy nữa.”
Cô phát động Quy Khiếu thiên, lập tức có một luồng lực lượng không cách nào chống cự ập tới, kéo nguyên thần của hai người rời khỏi Thái Thượng chi cảnh, rơi xuống bên dưới.
Bên ngoài Hỗn Nguyên cung, Hứa Tĩnh có vẻ bất an.
Hứa Ứng và Thanh Bích nhập định, nguyên thần phi thăng, hắn canh gác trong Hỗn Nguyên cung, hộ pháp cho hai người.
Nhưng mãi mà Hứa Ứng và Thanh Bích vẫn chưa tỉnh, khiến hắn thầm lo lắng.
Đúng lúc này, bè tiên bay tới, Hỉ Duyệt, Trúc Thiền Thiền, A Phúc ngốc nghếch và Phượng Tiên Nhi đứng trên bè tiên.
Hứa Tĩnh đang định tới đón, đột nhiên trong lòng có cảm giác, không cần nghĩ ngợi gì lập tức trải rộng đạo tràng, một gốc đạo thụ xanh ươn đột ngột mọc từ dưới đất lên!
Hứa Tĩnh giơ tay đánh lên bầu trời, đám người đang ngồi bè tiên bay tới bỗng nghe bên tai có tiếng nổ kinh thiên động địa, cứ như sấm dậy bên cạnh, khiến đám người bị chấn động tới mức choáng váng!
Cùng lúc đó, trên bầu trời vô số tiên quang chiếu rọi, hình thành đạo liên, hóa thành một bàn tay lớn màu vàng óng từ trên trời giáng xuống, hung hăng chụp về phía Hỗn Nguyên cung!
Khoảnh khắc bàn tay khổng lồ kia va chạm với tay của Hứa Tĩnh, uy lực khủng khiếp bộc phát, quét ra bốn phương tám hướng.
Bè tiên đứng mũi chịu sào, mắt thấy mọi người sắp bị bao phủ trong dòng lũ Tiên đạo cuồn cuộn kia, đột nhiên một bóng người xuất hiện, Hứa Tĩnh ngăn trước bè tiên!
Dòng lũ Tiên đạo cuồn cuộn kia còn chưa đâm tới người hắn đã như gặp phải một bức tường vô hình, ầm ầm rung động, tách sang hai bên.
Đám người trên bè tiên chỉ cảm thấy dòng lũ Tiên đạo lan sang hai bên phá vỡ không gian, vô số mảnh vỡ không gian cuồn theo lôi hỏa, như đại hồng thủy cuồn cuộn trút xuống, nhanh chóng chảy qua, trong lòng ai nấy không khỏi kinh hãi, đổ mồ hôi lạnh.
“Đến mà không đáp lễ thì không hay!”
Hứa Tĩnh hừ lạnh một tiếng, âm thanh vang vọng, thuận theo thần thông lan tới Tiên giới: “Ngươi xuất thủ ở Tiên giới, ta đứng đây đỡ một đòn của ngươi, xem như chiếm lợi. Giờ tới ta đáp lễ!”
Hắn lắc ống tay áo, phát động thần thông, lập tức trong đạo tràng có vô số đạo liên sôi trào, bay lên, quay quanh ống tay áo, háo thành thần thông phá không bay đi!
Hứa Tĩnh cất bước, đập ba chưởng, đánh vào Tiên giới!
Bốn người trên bè tiên thấy thư sinh này mạnh mẽ như vậy, đứng ở Tổ Đình giao phong với địa cao thủ trên Tiên giới mà còn đánh thẳng lên Tiên giới, không khỏi kinh hãi.
Trên thiên ngoại, trong Tiên giới, vị tiên nhân vừa xuất thủ có vẻ cực kỳ tức giận, sau khi đỡ lấy ba chưởng lại liều lĩnh xuất thủ. Chỉ thấy bầu trời của Tổ Đình bị phá nát, thần thông của hai đại cường giả hoặc từ trên oanh tạc xuống, hoặc từ dưới phóng lên trên!”
"Thống khoái! Thống khoái!"
Thư sinh kia cười ha hả, từng tòa động thiên mở ra sau lưng, pháp lực không ngừng gia tăng, đủ loại đạo pháp như hạ bút thành văn tấn công lên Tiên giới, uy lực của thần thông càng ngày càng mãnh liệt!
Trên bè tiên, Hỉ Duyệt, A Phúc ngốc nghếch thấy vậy kinh hãi không thôi.
Bọn họ còn nằm trong phạm vi dư âm xung kích từ thần thông của hai đại cường giả, nếu không phải thư sinh kia vẫn luôn ngăn trước mặt bọn họ, chỉ e riêng dư âm xung kích này cũng khiến bọn họ không còn xương cốt!
Uy lực thần thông của Hứa Tĩnh không ngừng tăng cường, đạo lực bộc phát càng ngày càng mạnh mẽ, Hỉ Duyệt tu vi cao nhất, ngẩng đầu nhìn lên, dường như loáng thoáng thấy một dải thiên cung, trong thiên cung có thần thông bay ra, xuất phát từ tay Pháp Thiên Tượng Địa của một tiên nhân.