“Ta tốn ba trăm năm tu luyện mới vượt qua tiêu chuẩn của sư phụ năm xưa, vừa phi thăng là nghe động tĩnh của ngươi, nghe nói ngươi đã trở thành người của Tiên đạo, thành ưng...” Đoạn tiếp theo cô không nói.
“Ba trăm năm, ta từ Nhân Tiên tu luyện lên tới Tiên Quân.” Hứa Ứng đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sáng như tuyết nói: “Hỉ Duyệt, ngươi vừa nói mình phải tích cóp bao nhiêu năm mới đủ tài nguyên tu luyện lên Tiên Vương?”
Hỉ Duyệt nói: “Chiếm cứ Thiên Hà, độc chiếm chuyện làm ăn vượt biên, ta cần tốn bảy vạn năm mới tích cóp đủ tài nguyên tu luyện thành Tiên Vương. Nếu đột phá thất bại, ta phải tích lũy bảy vạn năm nữa.”
Nói tới đây cô lại càng ngại ngùng.
So với các tán nhân khác, cô đã rất đáng gờm, chỉ mất có bốn vạn năm để tu luyện tới Thiên Tiên, đồng thời có hi vọng xung kích lên Tiên Vương.
Chỉ riêng điểm này đã vượt qua vô số tán nhân khác, thậm chí đại đa số tiên nhân nhận chức trong Tiên Đình cũng không bằng cô.
Nhưng so với Hứa Ứng, cô lại kém quá xa.
Hứa Ứng nói: “Tu luyện tới Tiên Quân thì sao?”
Hỉ Duyệt lắc đầu nói: “Chỉ làm ăn Thiên Hà không thể tu luyện tới Thiên Quân.”
Hứa Ứng nói: “Thế thì làm sao ta tích lũy đủ của cải tu thành Tiên Quân trong ba trăm năm?”
Hỉ Duyệt thận trọng nói: “Sư phụ, ngươi còn nhớ mấy vị Tiên Vương Tiên Quân bị ngươi đánh chết không, họ nói ngươi bán nhan sắc.”
Hứa Ứng lườm cô một cái: “Rõ ràng là bôi nhọ ta.”
Hỉ Duyệt dò xét: “Nhỡ đâu không phải bôi nhọ thì sao? Không lâu sau khi phi thăng Tiên giới ta nghe nói ngươi phong lưu phóng khoáng, có nhiều mối quan hệ mập mờ với tiên tử quyền thế, còn là trai bao của Nguyên Quân...”
Hứa Ứng hừ lạnh một tiếng: “Ta có tuấn tú đâu...”
Hỉ Duyệt cười nói: “Bây giờ sư phụ còn thiếu niên, nhưng khi đó sư phụ đã hơn hai mươi tuổi, tuy mặt mày không trắng nhưng khí vũ hiên ngang, dáng vẻ bất phàm, phong thái đĩnh đạc, có vẻ mạnh mẽ mà nam nhân mặt trắng không có, phong vị cũng khác.”
Sắc mặt Hứa Ứng thoáng hòa hoãn một chút, nói với vẻ hiền lành: “Ta lên tới hai mươi tuổi thì sẽ như vậy à, ngươi không nịnh nọt ta đấy chứ?”
Hỉ Duyệt lắc đầu: “Đệ tử nói thật mà, tuyệt đối không phải dối trá. Nếu không làm sao Nguyên Quân và những nữ Tiên Vương khác lại để ý tới sư phụ, nhìn sư phụ bằng con mắt khác. Ta nghe nói ngươi vào phủ đệ của Nguyên Quân còn không cần thông báo, có thể thấy chuyện làm trai bao...”
“Chuyện trai bao, đừng có nhắc lại.”
Hứa Ứng quả quyết nói.
Linh Tư Ức thầm thấy buồn cười, bật cười thành tiếng.
Hứa Ứng hung hăng trừng mắt với cô một cái, nghiêm mặt nói: “Tu thành Tiên Quân cần lãnh địa khổng lồ như một thế gian, ăn cơm chùa liệu có được vậy không? Các ngươi đánh giá cao nhan sắc của ta, cũng đánh giá thấp những nữ nhân như Nguyên Quân.”
Hỉ Duyệt muốn nói lại thôi.
Linh Tư Ức cười nói: “Đổi lại ta là Nguyên Quân, không khéo cũng có thể. Nhỡ đâu ta lại thích kiểu này thì sao?”
Hỉ Duyệt lòng thầm nghiêm nghị: “Nữ yêu tinh muốn làm sư nương của ta.”
Hứa Ứng quan sát cây trâm cài tóc mà mình chế tạo, dò hỏi: “Lúc ta đưa trâm cài tóc cho ngươi, có nói gì với ngươi không?”
Hỉ Duyệt suy nghĩ rồi nói: “Khi đó ngươi cắm trâm cài tóc lên đầu ta, nói một câu, tương lai đưa ta.”
Hứa Ứng nghe vậy trong lòng máy động, quan sát tỉ mỉ trâm cài tóc nhưng không phát hiện ra trên trâm cài tóc có khắc chữ hay dấu ấn gì.
Y thử vận nguyên khí truyền vào, chỉ thấy trâm cài tóc nhẹ nhàng bay lên, trong hồng ngọc của trâm cài tóc có văn tự hiện lên.
Đây là một đoạn kinh văn, khắc tổ pháp lục bí.
Hứa Ứng kinh ngạc, quan sát tổ pháp lục bí này. Y đã thức tỉnh ký ức tổ pháp lục bí, đương nhiên không xa lạ gì đối với tổ pháp.
Nhưng tổ pháp lục bí khắc trong trâm cài tóc khác với tổ pháp lục bí mà y học. Hứa Ứng đọc kỹ lưỡng, đối chiếu, những chỗ khác biệt ngoài cách dùng câu từ còn có một số tiểu tiết không đáng kể.
Tổ pháp lục bí trong trâm cài tóc mang vẻ cổ xưa, ngắn gọn, tối nghĩa. Còn tổ pháp lục bí mà phụ thân truyền cho Hứa Ứng lại càng dễ hiểu, cũng dễ tu hành.
Tổ pháp trong trâm cài tóc có một số khiếm khuyết nhỏ bé không đáng kể, trong tổ pháp mà phụ thân truyền cho y đã không còn điểm này, cho thấy đã cải tiến.
Hứa Ứng mở to hai mắt, hạ giọng nói: “Nếu ta đã khắc tổ pháp lục bí, thế thì chắc chắn không thể khắc tổ pháp cổ xưa tối nghĩa mà khắc bản của phụ thân ta. Như vậy, vì sao ta lại lưu lại tổ pháp lục bí bản cổ trong trâm cài tóc, tổ pháp lục bí bản cổ này đến từ đâu?”
Lúc nhỏ y gặp biến cố, Côn Lôn bị hủy, khu đất Hứa gia bị san thành bình địa, từ đó trở đi ly tán khỏi phụ mẫu.