Hỏa Trường Ca cười nói: “Lợi hại nhất trong số chúng ta, chúng ta đuổi giết hắn chẳng phải chịu chết à? Hơn nữa hắn từng là thượng cấp của chúng ta, hiểu rõ bản lĩnh của chúng ta. Hắn dạy cha hắn thôi, chẳng phải cũng đánh cho Bắc Đẩu Thất Nguyên tè ra quần?”
Tư Truyền Chiêu nói: “Người khác hận không thể bắt hắn băm làm muôn mảnh, ta lại hoài niệm khi hắn còn ở Bắc Đẩu. Trời sập thì có hắn gánh, không cần chúng ta quan tâm. Sau khi hắn đi rồi Đẩu Bộ lại kém xa lúc trước, càng ngày càng lụi bại.”
Dương Nhan Lang trợn mắt há hốc mồm.
“Lo hắn Đông Sơn tái khởi nhất không phải chúng ta mà là Thiên Tôn, là Đế Quân.”
Tư Truyền Chiêu cười nói: “Hai vị này là chủ mưu ám toán Hứa Ứng, chính bọn họ đã hại Hứa Ứng thành ra như vậy. Hứa Ứng ở dưới hạ giới chịu khổ gần năm vạn năm, bọn họ lúc nào cũng nơm nớp lo sợ y sẽ ngóc đầu trở lại. Lần này Hứa Ứng quật khởi, người lo lắng nhất phải là bọn họ chứ không phải chúng ta.”
Hỏa Trường Ca cười nói: “Cho nên ngươi và Bắc Đẩu Lục Nguyên, một bên thì ra tay với Hứa Ứng, một bên thì hấp tấp hạ giới, chỉ là giúp Thiên Tôn và Đế Quân làm việc mà thôi.”
Trương cung chủ nghiêng người lại gần, như cười như không nói: “Lão đệ à, ngươi giúp Thiên Tôn và Đế Quân làm việc, còn bị đánh cho thê thảm như vậy, mất hết thể diện. Vị đã nâng đỡ ngươi lên có hài lòng không?”
Dương Nhan Lang nghiêm nghị, cúi người lễ bái: “Hai vị huynh trưởng, Nhan Lang bái phục!”
Hỏa Trường Ca và Tư Truyền Chiêu vội vàng đứng dậy, đều giơ tay đỡ lấy hắn, không để hắn hành lễ thật.
Tư Truyền Chiêu cười nói: “Tuy Đẩu Bộ chúng ta là lớn nhất nhưng nhiều năm gần đây lớn mà không mạnh, nội bộ không khác nào một nắm cát, Đông Tây Nam Bắc mỗi bên làm theo ý mình, không nghe mệnh lệnh của Tam Chân. Lần này mượn tay mấy vị cấp trên cũng có thể chấn chỉnh các phía, tập trung quyền lực vào tay Tam Chân chúng ta.”
Hỏa Trường Ca nói: “Từ nay trở đi Đẩu Bộ trên dưới một lòng, chắc chắn sẽ hưng thịnh trở lại dưới tay ba chúng ta. Còn Hứa gian tặc, dù sao cũng từng là cấp trên, cứ kệ hắn đi.”
Dương Nhan Lang thán phục nói: “Tiểu đệ xin nghe theo hai vị huynh trưởng, như Thiên Lôi chỉ đâu đánh đó.”
Tổ Đình, Hỗn Nguyên cung.
Thanh Bích Tiên Tử nghi hoặc nói: “Con khỉ? Con khỉ nào? Là vị Kim Viên tiền bối à? Hắn không phải thi thể à?”
Trong lòng cô thầm buồn bực, đi ra phía trước, chỉ thấy trong Hỗn Nguyên cung đã có rất nhiều người tới. Hứa Ứng, Hứa Tĩnh, Hỉ Duyệt và Linh Tư Ức đang tìm kiếm xung quanh, lục lọi khắp nơi, khiến đồ đạc của Tiểu Thiên Tôn thành mớ hỗn độn.
Trúc Thiền Thiền, A Phúc ngốc nghếch đang nghiên cứu làm cách nào xóa bỏ dấu ấn trong nửa thanh Tử U minh đao còn lại, làm sao hợp nhất hai nửa Tử U minh đao.
Thanh Bích Tiên Tử đi tới trước mặt Hứa Ứng, dò hỏi: “Kim Viên tiền bối là thi thể cơ mà? Sao lại biến mất được?”
Hứa Ứng lắc đầu nói: “Sau khi chữa trị thương thế xong, ta tỉnh lại đưa Tử U minh đao và tiên trận đồ cho bọn Thiền Thiền, định về xem cô đã tỉnh chưa, sau đó không thấy con khỉ kia đâu. Ta hỏi mọi người, không ai thấy gì.”
Thanh Bích Tiên Tử nói nhỏ: “Ngươi đừng gọi con khỉ này con khỉ kia nữa, Kim Viên kia có thể ngồi trước vết nứt Thái Thượng chi cảnh, không biết ngồi bao lâu mà vẫn không hóa đạo, chắc chắn là một vị tiền bối cực kỳ lợi hại. Nếu hắn chưa chết, nghe ngươi gọi con khỉ này con khỉ kia, làm hắn không vui, chỉ e ngươi lại thiệt thân thôi!”
Hứa Ứng nghiêm nghị, gật đầu tán thành.
Mọi người tìm nửa ngày vẫn không thấy, đành bỏ qua.
“Kỳ quái, con khỉ lớn như vậy...”
Hứa Ứng vẫn hơi tiếc nuối, hạ giọng nói: “Nếu có thể luyện thành pháp bảo, hoặc giao cho Bình Nam Thiên Quân, không khéo có thể lợi dụng thi thể này.”
Thanh Bích Tiên Tử suy đoán: “Khi đó... chắc vị tiền bối kia nằm trong trạng thái phong bế giả chết ở Thái Thượng chi cảnh? Hắn được chúng ta mang ra ngoài Thái Thượng chi cảnh, không bị Thái Thượng chi đạo ảnh hưởng, vì vậy khôi phục bình thường. Thấy chúng ta bế quan không ra nên hắn bỏ đi.”
Cô suýt bị Hứa Ứng kéo lệch, cũng gọi Kim Viên là con khỉ.
Hứa Ứng nói: “Chắc là vậy. Nhưng chúng ta liều mạng cứu hắn mà tới một tiếng cám ơn cũng không có, nói đi là đi, đúng là vô lễ.”
Thanh Bích Tiên Tử cười nói: “Cho dù chúng ta không cứu hắn, hắn cũng không gặp nguy hiểm, cũng đâu phải liều mạng để cứu hắn, không cần chú ý.”
Sau khi cô nói vậy, trong lòng Hứa Ứng mới buông bỏ, cười nói: “Thanh Bích nói có lý, là ta cố chấp rồi.”
Thanh Bích thấy y tán đồng với mình, hết sức vui vẻ.