Hứa Ứng rơi vào vòng vây, ngũ đại pháp bảo suýt bị tước mất, lập tức rơi vào bị động, bị Nam Đẩu Lục Ti, Đông Đẩu Tứ Cung và Tây Đẩu Tứ Cung đả thương liên tục.
“Hứa Ứng, ngươi chỉ dựa vào mấy món pháp bảo này để duy trì pháp lực của mình, nếu ta đánh rơi pháp bảo của ngươi, ngươi còn bất diệt được sao?”
Tư Mã Bạch Hồng mỉm cười, lại ngoắc năm dây đàn, lúc buông ngón tay là tiếng đàn bộc phát, đánh cho các loại trọng bảo Ngũ Nhạc Tiên Sơn, Hỗn Thiên đỉnh, Thập Nhị Trọng Lâu càng lúc càng văng xa.
Hứa Ứng cố gắng triệu hồi ngũ đại pháp bảo, nhưng cũng bị người khác nắm lấy cơ hội, giáng từng đòn nặng nề lên người y, khiến sát ý hộc máu.
Tư Mã Bạch Hồng vẫn rất ung dung, lại kéo năm dây đàn, đang định phát lực. Ngay lúc này, một chiếc bè tiên đột nhiên lướt qua tầng tầng vòng vây, ném hai tòa Huyền Quan, một thần khí và mộ Ngọc Kinh tiên thành xuống!
Tư Mã Bạch Hồng biến sắc, đứng bật dậy, nguyên thần hiển hiên sau lưng, giơ giơ năm ngón tay cùng kéo dây đàn, nghiêm nghị quát: “Sao ngươi dám!”
Âm thanh của hắn vang dội, đinh tai nhức óc, năm ngón tay lập tức buông ra.
Tiếng đàn đã không cách nào nghe được, nhưng lại thấy không gian trước mặt hắn đột nhiên nổ tung, chấn động hình tượng đại đạo lan thẳng tới tứ đại pháp bảo kia.
Trong lòng Tư Mã Bạch Hồng căng thẳng tới cực hạn, nhìn chằm chằm vào tứ đại pháp bảo rơi xuống!
Không phải hắn muốn phá hủy tứ đại pháp bảo này mà là ngăn không cho tứ đại pháp bảo tiếp xúc với Hứa Ứng.
Hắn đã nghe chuyện Đế Quân chém Hứa Ứng, cũng biết chín đại cảnh giới của Hứa Ứng không rõ tung tích. Nhưng cứ nhìn Hứa Ứng có ngũ đại pháp bảo là biết lai lịch của đống pháp bảo này, chắc chắn là cảnh giới bị cắt đứt của Hứa Ứng tạo thành.
Bây giờ lại có tứ đại pháp bảo rơi xuống, sao hắn còn không rõ ẩn tình.
Ngay lúc tiếng đàn sắp xung kích tới tứ đại pháp bảo, đột nhiên bè tiên lại bay ngang tới, ngăn phía trước pháp bảo đang rơi xuống.
“Rầm rầm rầm!”
Bè tiên bị tiếng đàn của hắn xung kích tới mức nổ vang liên tục, nữ nhân áo đỏ trên bè cũng chịu chấn động, tai mắt mũi miệng chảy máu nhưng quyết không lùi bước.
Tư Mã Bạch Hồng cắn răng, hét lên một tiếng, lại kéo dây đàn, lại năm âm thanh tranh tranh, năm tiếng đàn đánh tới!
Nữ nhân áo đỏ đã không cách nào ngăn cản năm đòn công kích này thay y, đột nhiên lại có một người áo trắng giết tới, phát động Cửu Chuyển Huyền Công, ngăn cản thế công từ tiếng đàn của hắn.
Trong lòng Tư Mã Bạch Hồng càng nặng nề, chỉ thấy tứ đại pháp bảo từ trên trời giáng xuống, dần dần rơi vào sau lưng Hứa Ứng.
Hắc Thiết Huyền Quan rơi vào giữa Ngũ Nhạc Tiên Sơn và Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh, Thanh Đồng Huyền Quan rơi vào giữa Hỗn Thiên Đỉnh và Thập Nhị Trọng Lâu, Thần Kiều rơi trên Tiên Đạo Dao Trì, kết nối với Đệ Tam Thiên Quan.
Phía cuối Thần Kiều chính là Ngọc Kinh Tiên Thành treo trên Đệ Tam Thiên Quan!
Trong lòng Tư Mã Bạch Hồng lạnh buốt: “Nguy rồi...”
Tuy nói như vậy nhưng hắn vẫn ra sức gảy đàn, huyền âm đánh tới, chỉ mong bức lui người áo trắng và cô gái áo đỏ, chém rụng chín đại pháp bảo sau lưng Hứa Ứng.
Các cung chủ khác cũng tấn công điên cuồng, chỉ mong giết chết Hứa Ứng.
Cuối cùng người áo trắng không đỡ nổi tiếng đàn, bị ép không thể không nắm lấy tay cô gái áo đỏ, nhảy lên bè tiên, xé gió bay đi!”
Tư Mã Bạch Hồng thở phào một hơi, uy lực của thân thể nàng mạnh mẽ, tranh tranh tranh, đánh lên người Hứa Ứng!
Thân thể Hứa Ứng rung nhẹ, ngẩng đầu lên.
Khóe mắt Tư Mã Bạch Hồng giật liên hồi, chỉ thấy tiếng đàn toàn lực của mình đánh lên người Hứa Ứng mà chỉ tạo thành từng vết thương mờ nhạt.
Mà những vết thương đó lập tức khép lại.
Sau lưng Hứa Ứng, từ Thải Khí kỳ Ngũ Nhạc Tiên Sơn tới Phi Thăng kỳ Ngọc Kinh Tiên Thành, cuối cùng cũng gom đủ cảnh giới của kiếp đầu!
Cửu đại bảo vật Tiên Vương Thần Vương, cùng gây dựng thành chín đại cảnh giới bên ngoài của y!
Xung quanh y, công kích của một loạt Tiên Vương đánh lên người y, nhưng đều bị đẩy lui.
Hứa Ứng nâng bàn tay lên, không ngừng quan sát, cứ như bàn tay này còn thú vị hơn đám Tiên Vương.
y nhẹ nhàng xuất chưởng, chỉ nghe coong một tiếng, Hỗn Nguyên chung của Tư Lộc cung chủ Tôn Nguyên Giang xuất hiện thêm dấu tay rất sâu.
Ngay khoảnh khắc sau Tôn Nguyên Giang cảm thấy món bảo bối trấn cung này biến mất khỏi cảm ứng của mình. Tất cả dấu ấn của hắn trên Hỗn Nguyên chung đều bị xóa bỏ.
Biến cố này không thể coi thường, khiến Tôn Nguyên Giang cả kinh, đổ mồ hôi lạnh đầm đìa.
Hỗn Nguyên chung không phải bảo vật của hắn mà là bảo bối trấn cung của Tư Lộc thiên cung, chẳng qua Tôn Nguyên Giang mượn dùng mà thôi.