Ngoan Thất ngẩng đầu, không thể tin nổi vào tai mình.
Linh Tư Ức kéo hắn dậy, cười nói: “Tuy Yêu Tổ là sư phụ của ta, nhưng cực kỳ hẹp hòi, chỉ truyền cho ta một môn công pháp. Ngươi mở kim diễm khác giúp ta.”
Ngoan Thất ngập ngừng nói: “Giúp ngươi mở, chẳng phải ta sẽ không đánh được ngươi?”
Linh Tư Ức, trợn trừng hai mắt quát: “Không mở, bây giờ ta đánh chết ngươi luôn!”
Trong hốc cây, Yêu Tổ ngồi xuống, giơ ngón tay ngoáy tai, hạ giọng nói: “Cánh tay cũng ngoặt ra ngoài rồi!”
Ngoan Thất và Linh Tư Ức ăn trộm công pháp ngay trước mặt Yêu Tổ, Yêu Tổ chỉ coi như không thấy, hai người bọn họ xì xào bàn tán, hắn cũng coi như không nghe, mặc cho bọn họ trộm.
Hắn chỉ trông coi các loại kinh điển yêu tộc chứ không truyền thụ, chủ yếu là vì yêu tộc vẫn luôn chờ đợi cơ hội trở mình, chờ đợi một vị chủ nhân phục hưng yêu tộc.
Tùy tiện truyền thụ những công pháp này đi chỉ dẫn tới Tiên giới chèn ép, cuối cùng còn không giữ được công pháp này.
Bây giờ thời cơ đã tới, Ngoan Thất và Linh Tư Ức học trộm, chắc chắn cũng truyền thụ lại, đào tạo không ít nhân tài trong yêu tộc. Nếu cuối cùng Kim Bất Di thất bại, cũng chỉ chết mất Ngoan Thất và Linh Tư Ức, công pháp trong hốc cây vẫn được bảo tồn.
Hắn vì lưu giữ tuyệt học của yêu tộc mà khổ tâm bao lâu nay.
Cuối cùng, Kim Bất Di cũng chỉnh đốn xong nội bộ triều đình vừa được thành lập, bấy giờ mới cầm hai vò rượu đi tới Đạo Kỷ cung. Hứa Ứng vẫn đang nghiên cứu phương pháp cảm ngộ thập động thiên, nhưng quyển kim điển đã được y đặt sang bên, không cần đọc nữa.
Pháp môn lĩnh ngộ trong kim điển vốn chỉ là suy đoán, bản thân người sáng tác cũng không luyện thành. Còn Hứa Ứng đã mở lục đại động thiên, là phái thực chiến.
Sau khi hiểu được đạo lý, tứ đại động thiên phía sau, y chỉ cần tự lĩnh ngộ là đủ. Kim Bất Di đưa một vò rượu tới, ngồi thẳng xuống phế tích, mở nắp vò, nửa đầu nâng chén, uống tới lửng dạ mới dừng lại, thở dài một tiếng.
Hứa Ứng vốn đang lĩnh ngộ, thấy vậy cầm vò rượu lên đi tới bên cạnh hắn, cũng mở nắp vò, uống một ngụm lớn.
Rượu này không biết ủ từ năm nào mà tửu lực mạnh mẽ, lại mang theo lực đạo tiên dược, như uống một vầng mặt trời, thuận theo cổ họng chảy xuống.
Đợi tới lúc vào bụng, được lực và tửu kình mới bùng nổ, nguyên khí dào dạt hóa thành luồng nhiệt, men theo Ngũ Nhạc Tiên Sơn, Đệ Nhất Huyền Quan chảy lên, tới thẳng Ngọc Kinh.
Còn nguyên thần cũng lảo đảo như đang say rượu, hết sức diệu kỳ.
“Sau khi đạt được Đông Hoàng Bình Thiên quyết, ta đã ý thức được rất có mình không cách nào trở lại như lúc ban đầu, không thể gọi ngươi là tiểu chủ nhân như xưa.”
Tay phải Kim Bất Di cầm vò rượu, ba chân ngồi tách ra, nhìn về phía xa, dáng vẻ mê mang: “Ta muốn làm chút chuyện có ý nghĩa cho yêu tộc, không thể sống đờ đẫn ngây ngốc nữa. Ta theo Kinh Hồng Yêu Hoàng tới Tổ Đình Yêu Tộc, thấy yêu quái trong yêu tộc không có địa vị, sống như cỏ dại, thấy đám người quyền cao chức trọng trong yêu tộc vẫn sống trong rượu chè hoan lạc. Ta thấy được lịch sử huy hoàng của yêu tộc ở chỗ Yêu Tổ, ta cảm thấy mình có trách nhiệm chấn hưng yêu tộc.’
Hắn hạ giọng nói: “Từ khi ta làm Đế Tử, truyền công, cầu kiến Tổ Đình cho tới bây giờ xưng đế, gây dựng Yêu Đình, trong lòng luôn thấy hoang mang khó hiểu, không biết làm sao.”
Hứa Ứng nhìn về xa xăm, ngắm gió cuốn mây bay, cười nói: “Ngươi nói xem, để ta thử khuyên bảo ngươi.’
Kim Bất Di chán nản nói: “Ta không biết những gì ta làm bây giờ có phải đúng với mong muốn trong nội tâm của ta không. Lúc trước ta đi theo ngươi, ngươi mất đi ta đi tìm ngươi, người khác ức hiếp ngươi thì ta liều mạng với hắn. Ta nhìn ngươi tu luyện, nhìn ngươi và Yến Bảo Nhi yêu mến nhau, ngươi nhìn các ngươi thành gia đình nhỏ. Các ngươi đi đâu ta theo đấy, các ngươi ôm nhau, ta đậu trên Phù Tang thụ sau lưng các ngươi.”
Mọi chuyện đều đơn giản, nhưng cũng đương nhiên.
Hắn là Kim Ô mà Hứa Ứng ấp, đương nhiên có trách nhiệm chăm sóc tiểu chủ nhân Hứa Ứng. Khi đó hắn coi bản thân như một thành viên của gia đình này.
“Ngươi lại biến mất, ta vẫn tìm kiếm như trước, mãi tới khi già cả lú lẫn. Ý nghĩa cả cuộc đời dừng lại ở đây.”
Kim Bất Di càng mê mang, uống một ngụm rượu, lẩm bẩm: “Thế nhưng ngươi lại đánh thức ta khỏi suy vong. Ta dần dần thông minh, dần dần trẻ lại, nhưng ta đột nhiên phát hiện mình không cách nào bay lượn tự do tự tại theo ngươi như trước, không cách nào lướt qua từng bầu trời từng đại lục tìm kiếm bóng dáng ngươi. A Ứng, ta không thể trở lại tâm cảnh như xưa.”
Hắn rất khó xử, không nhịn được rơi lệ.
Hứa Ứng ngẩng đầu lên, nhìn vào bầu trời.