Hứa Ứng kinh ngạc nói: “Ngươi là đồ đệ của ta?”
Hỉ Duyệt kinh ngạc, thử dò xét: “Sư phụ vẫn chưa khôi phục ký ức kiếp đầu?”
Hứa Ứng lắc đầu, cầm trâm cài tóc lên nói: “Ngươi nhiều lần ám toán ta, là hành động của đồ đệ à?”
Hỉ Duyệt nói: “Đệ tử biết lỗi, kính xin sư phụ trách phạt.”
Hứa Ứng kinh ngạc nói: “Ngươi không biện bạch à?”
Hỉ Duyệt lắc đầu.
Hứa Ứng quan sát trâm cài tóc kia, chỉ thấy chiếc trâm cực kỳ cũ kỹ, đã trải qua năm tháng tang thương. Cây trâm này là phượng trâm, chắc được chế tạo thủ công, phượng hoàng cực kỳ thô kệch, hạt châu cũng là hồng ngọc, chế tạo cũng rất bình thường.
Phía ngoài cây trâm còn có vết gõ.
Hắn đang định thu hồi trâm cài tóc, đột nhiên thần sắc đờ đẫn, trước mắt hiện lên một đoạn ký ức cổ xưa chưa từng phát giác.”
“Tĩnh ca, tới xem món quà mà con trai tặng muội này, thân thiết hơn chàng nhiều!”
Hắn thấy một vị phu nhân trẻ tuổi đang vui vẻ để thư sinh dắt trâm cài tóc cho mình. Đó là cây phượng trâm thô ráp, dùng tiên kim Côn Lôn chế tạo, bảo thạch cũng là nhặt được trong suối.
Tuy thô ráp nhưng là do Hứa Ứng lúc nhỏ tốn mấy tháng mới chế tạo xong.
“Chắc chắn A Ứng sẽ có nhân duyên tốt hơn chàng, không biết lúc lớn sẽ gây họa cho bao nhiêu cô nương đây.”
Hứa Ứng vuốt viết trâm cài tóc, gương mặt nở nụ cười ấm áp, hạ giọng nói: “Hóa ra là ta tặng mẫu thân...”
Lúc này lại có một đoạn ký ức thức tỉnh.
“Có phải Hứa Ứng không? Có người bảo ta đưa cây trâm này cho ngươi.”
Thanh niên Hứa Ứng đang tìm kiếm huyền bí của Tổ Đình, lúc này lại có người đưa trâm cài tóc cho y.
“Trâm cài này là ai đưa ngươi?”
Hắn nắm lấy người kia, vội vàng dò hỏi: “Chủ nhân của trâm cài tóc này ở đâu?”
“Chủ nhân của trâm cài tóc này ở trên Tiên giới.”
“Tiên giới?”
Sắc mặt Hứa Ứng âm trầm bất định, cầm trâm cài tóc đi tới đi lui, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời: “Ta cần lên đó một chuyến.”
“Ma thần ở Tiên giới?” Hứa Ứng cầm trâm cài tóc, ký ức xa xưa hiện lên, khơi gợi cõi lòng của y.
“Phương Tùng Hòe từng nói, hắn truy sát mẫu thân, truy sát tới thế giới Phúc Thanh rồi mất tung tích mẫu thân. Mẫu thân làm sao thoát khỏi truy sát, đồng thời phi thăng Tiên giới?” Y muốn tìm lại càng nhiều ký ức, nhưng trong mười sáu chữ phong ấn còn năm chữ chưa phá giải.
Năm chữ này còn chưa được giải thì y vẫn khó mà mở được toàn bộ ký ức kiếp đầu.
“Người đưa trâm cài tóc đến rất đáng ngờ.” Hứa Ứng cố gắng hồi tưởng lại đoạn ký ức này, muốn nhìn rõ gương mặt người đưa trâm cài tóc, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không thể thấy rõ được. Y thầm nghĩ: “Nếu mẫu thân ở trên Tiên giới, thế thì người này làm cách nào đi xuống Tiên giới, mang trâm cài tóc đến.”
Tiên nhân bình thường trên Tiên giới muốn hạ giới thì phải chém tu vi, hao tổn rất lớn.
Còn phàm nhân đương nhiên không thể qua lại Tiên giới.
Chỉ có người trong Tiên Đình, còn phải là tiên nhân mang chức trách quan trọng mới có thể qua lại hai giới tiên phàm.
Ví dụ như Tiên Đình lục bộ.
Nhưng Tiên Đình lục bộ qua lại hai giới tiên phàm cũng không phải muốn tới thì tới muốn đi thì đi.
Nếu không hạ giới đã có tiên nhân đi khắp nơi.
Có thể tự ý hạ giới giao trâm cài tóc cho Hứa Ứng, chắc chắn địa vị rất phi phàm.
“Kẻ sai người hạ giới đưa trâm cài tóc cho ta, có phải mẫu thân hay không còn chưa biết được.”
Hứa Ứng suy nghĩ tới xuất thần, miệng lẩm bẩm: “Nếu là mẫu thân, ta phi thăng lên Tiên giới xong chắc chắn sẽ đi tìm mẫu thân. Nếu không phải mẫu thân, thế thì kẻ đưa trâm cài tóc cho ta có ý khác... Hỉ Duyệt, khi ngươi ám sát ta, ta đã đưa trâm cài tóc này cho ngươi?”
Hỉ Duyệt gật đầu tán thành nói: “Ta ẩn nấp trong Hách Linh Độ cổ cung, đóng vai một tôi tớ, khó khăn lắm mới lẻn vào trong cung, thấy ngươi đang ngắm cây trâm cài tóc này. Ta đột nhiên ra đòn sát thủ nhưng bị ngươi né tránh, ta thấy một đòn không trúng đang định chạy thì ngươi nhét trâm cài tóc này vào tay ta, thả ta đi.”
Cô nói đến đây đột nhiên nghĩ lại, khi đó Hứa Ứng có rất nhiều cơ hội giết chết cô, nhưng không ra tay.
Khi đó cô còn nghĩ Hứa lão tặc không giết mình là vì lương tâm hổ thẹn.
Bây giờ nghĩ lại, mình mắng hắn bất trung bất nghĩa, có lẽ là mắng sai.
Trong lòng cô lo lắng bất an, lén lút nhìn Hứa Ứng, nghĩ lại hơn bốn vạn năm qua mình đổ oan cho Hứa Ứng, trong lòng xấu hổ không thôi.
Hứa Ứng quan sát trâm cài tóc, im lặng một hồi rồi dò hỏi: “Từ khi ta phi thăng Tiên giới tới khi trở thành Hứa Thiên Tôn của Hách Linh Độ cổ cung, tốn thời gian bao lâu?”
Hỉ Duyệt không cần suy nghĩ đáp luôn: “Không đến ba trăm năm.”