Yêu Tổ lại gọi một tiếng, bấy giờ Linh Tư Ức mới nghe thấy, vội vàng đi tới, cúi người nói: “Yêu Tổ có gì căn dặn.”
Yêu Tổ nói: “Ngươi bố trí cho Hứa công tử nghỉ ngơi đi.”
Linh Tư Ức nhận lệnh nói: “Hứa công tử, mời theo ta.”
Cô quay đầu lại nhìn Ngoan Thất, giơ tay quệt lên cổ một cái, ám chỉ sau khi rời khỏi nơi này sẽ đánh chết ngươi.
Ngoan Thất cười lạnh, đột nhiên sau mông mọc ra cái đuôi rắn nhỏ, cuốn lấy cổ mình, ám chỉ sau khi rời khỏi nơi này sẽ siết chết ngươi.
Hứa Ứng ôm pháp môn lĩnh ngộ thập động thiên vào lòng, ánh mắt nhìn hai khối Đại La kim diễm khác trong lầu, cười nói: “Đợi đã, Yêu Tổ tiền bối, nếu kim thư trong hai đóa kim diễm này có thể đặt song song với pháp môn lĩnh ngộ thập động thiên, chắc cũng không thể coi thường. Nếu ngài muốn vượt trên Ngọc Kinh một bậc, khiến hắn khó xử, sao không đưa cả hai quyển kim thư này cho ta?”
Ánh mắt y sáng bừng lên, kim thư pháp môn lĩnh ngộ thập động thiên nằm bên trái trong ba uyển, kim thư bên phải chắc cùng cấp với bên trái, kim thư ở giữa chắc cao hơn hai bên trái phải một bậc!
Nếu thu hoạch được hai quyển kim thư này, phải nói là thu hoạch phi thường!
Yêu Tổ do dự, có vẻ không muốn cho hắn: “Pháp môn ghi trong hai quyển kim thư này chưa chắc đã cao minh hơn thập động thiên...”
Hắn thấy Hứa Ứng không tin, bèn đổi giọng nói: “Nếu ngươi tu thành thập động thiên, chữa trị đạo thương của ta, ta sẽ cho ngươi tham khảo một canh giờ. Ngoài ra kim thư ngươi ôm kia không phải cho ngươi, ngươi học xong phải trả lại!”
Hứa Ứng cười nói: “Hứa rồi là không được nuốt lời nhé!”
Yêu Tổ cười ha hả nói: “Sao ta phải lừa ngươi cơ chứ? Đồn ra ngoài chẳng hóa ra bị con khỉ kia chế nhạo à?”
Lúc này Hứa Ứng đi theo liw ra ngoài, thần thông vov nói: “Yêu Tổ, ta có thể lưu lại lĩnh ngộ Kim Thân của những Đại Thánh này không?”
Yêu Tổ nhìn Hứa Ứng một cái, thấy Hứa Ứng dừng bước nhìn lại bèn cười nói: “Cho phép ngươi tới đây lĩnh ngộ, nhưng không cho phép ngươi động vào Kim Thân, cũng không được động vào kim diễm kia. Nếu ngươi động vào sẽ bị thiêu chết.”
Ngoan Thất nhận lệnh.
Linh Tư Ức vội vàng nói: “Yêu Tổ, đệ tử có thể tới lĩnh ngộ không?”
Yêu Tổ gật nhẹ đầu.
Hứa Ứng theo Linh Tư Ức đi vào trong điện, chỉ thấy Ngộ Không đạo nhân đã không còn ở đó, không biết đi đến đâu rồi. Sau khi cáo từ Yêu Tổ, ra khỏi Phù Tang thụ, Hứa Ứng thần thức chấn động, truyền âm nói: “Tư Ức cô nương, vị Yêu Tổ này có vẻ hẹp hòi nhỉ? Ngươi là đệ tử của hắn, nhưng lúc bình thường cả cô cũng không được vào trong bảo các ấy lĩnh ngộ học tập à?”
Linh Tư Ức do dự một chút, khẽ gật đầu, nói nhỏ: “Yêu Tổ nhà ta vốn hẹp hòi, nhưng ngươi tuyệt đối đừng nói ra bên ngoài.”
Bọn họ vừa đi ra, lại thấy Kim Bất Di dẫn theo quả chuông và Trùng Mẫu chờ ở bên ngoài từ lâu. Kim Bất Di thấy Hứa Ứng, trong lòng vui mừng, cười nói: “A Ứng, cuối cùng ngươi cũng đến rồi!”
Hứa Ứng cũng vui mừng vội vàng ném Tử U minh đao sang, cười nói: “Kim gia, nhận đao.”
Kim Bất Di giơ tay bắt lấy Tử U minh đao, bất chợt trên người lóe lên sát ý thê lương và chiến ý mãnh liệt, quét ngang bầu trời vạn dặm!
Đao này nằm trong tay hắn hệt như vật sống, còn bá đạo hơn lúc Hứa Ứng cầm!
Đột nhiên Ngoan Thất kêu lên: “A Ứng, Chung gia, Kim gia, Trùng Mẫu, đừng đi! Các ngươi làm chứng cho ta, hôm nay ta phải phân tài cao thấp với họ Linh kia! Ta nhường ả ba chiêu trước!”
Ngoan Thất vừa nói xong, Hứa Ứng, Kim Bất Di và quả chuông đều ngừng lại, Trùng Mẫu cũng khựng lại tại chỗ, ánh mắt sáng ngời, nhìn chằm chằm vào Ngoan Thất.
Hứa Ứng quay đầu sang nói: “Chung gia, gần đây Thất gia không bị đánh à?”
Quả Chuông bình chân như vại nói: “Đúng vậy, từ khi ta đánh không lại hắn, hắn không bị đánh nữa.”
Trùng Mẫu vẫy cánh hai cái, biểu thị mình rất mong chờ Ngoan Thất bị đánh.
Ngoan Thất khí vũ hiên ngang, dốc hết khí huyết, sau lưng lục đại động thiên xoay tròn, thể hiện sáu sắc thái khác biệt.
Giữa lục đại động thiên là nguyên thần đại xà, dài tới hơn ngàn dặm, thân thể cuộn trong hư không, hai con ngươi như ánh điện, vảy rắn trên người như long lân không màu, khúc xạ thành hào quang bảy màu, hai sừng sau đầu hội tụ âm dương, hình thành thái cực đồ, ẩn chứa ảo diệu tạo hóa!
Hứa Ứng lớn tiếng khen hay: “Bề ngoài của Thất gia khá thật!”
Ngoan Thất dương dương đắc ý, nói với Linh Tư Ức: “Yêu nữ, ta đã nói nhường ngươi ba chiêu, quyết không nuốt lời!”
Linh Tư Ức quát lớn, bay lên không trung, sau lưng có mây mù lượn lờ, nguyên thần như rồng như mãng, so với nguyên thần của Ngoan Thất còn khổng lồ hơn, ẩn nấp vào hư không.