Pháp lực của cô còn hùng hồn hơn cả Ngoan Thất mở lục bí, hiển nhiên cảnh giới cao hơn Ngoan Thất nhiều, thi triển thần thông được Yêu Tổ truyền thụ, không nói năng gì sải bước lao đến, chưởng ấn như vạn long triền miên, ấn pháp phủ xuống!
Ngoan Thất không hề nhượng bộ, dốc toàn bộ lực lượng đỡ lấy đòn này, thầm nghĩ: “Không khéo ta không đỡ nổi...”
Hắn mới nghĩ tới đây là cảm thấy thần thông mà mình đánh ra tan vỡ, trong thần thông, nguyên khí thần thức, âm dương nhị khí, đủ loại tu vi rối loạn, đảo ngược lại.
Linh Tư Ức quát lớn: “Chiêu thứ nhất!”
“Ầm!”
Chưởng lực của Linh Tư Ức giáng xuống, Ngoan Thất ngã lăn ra đất, hai mắt trắng dã, đã ngất xỉu.
Cô nương kia nhảy tới, thân hình lên giữa không trung, lại thi triển một chưởng ấn khổng lồ đánh lên người Ngoan Thất, hô to: “Chiêu thứ hai!”
Xung quanh Phù Tang cổ thụ, dãy núi bị chấn động tới mức rung chuyển, yêu tộc sinh sống tại đó kinh hãi, chim chóc tứ tán, muông thú bỏ chạy.
Xung quanh Ngoan Thất núi đá cuồn cuộn, xuất hiện một cái lỗ hơn. Đỉnh đầu Hứa Ứng có một luồng khí xanh bay ra, hóa thành nguyên thần Tam Thanh, nhìn xuống bên dưới. Chỉ thấy Ngoan Thất miệng sùi bọt mép, cũng may lục đại động thiên vẫn đang vận chuyển, trong thời gian ngắn không chết được.
Thân thể của Kim Bất Di cao hơn một chút, thò đầu ra nhìn quanh.
Quả Chuông bay lên không trung, Trùng Mẫu cũng bay lên nhìn xuống dưới.
"Chiêu thứ ba!"
Linh Tư Ức hét lớn một tiếng, lại thi triển một chiêu đại thần thông, hung hăng đập xuống, âm thanh hùng hồn, hiển nhiên vận lực rất mạnh, theo sát đó là gió lốc cuốn tới, mặt đất tỏa gợn sóng trập trùng kịch liệt, một lúc lâu sau mới lắng lại.
“Giải tán, không có gì đẹp.” Hứa Ứng thu hồi nguyên thần, cười nói.
Đám người ai nấy hài lòng, ngừng quan sát, vừa nói vừa cười đi thẳng tới.
Quả Chuông đi đến bên cạnh Hứa Ứng, nói nhỏ: “A Ứng, gần đây ngươi có lĩnh ngộ được cái gì tốt không? Lưu thêm vài dấu ấn trên người ta đi. Ta cứ cảm thấy mình trà trộn vào yêu tộc có vẻ không hòa hợp, thậm chí ngay cả Thất gia với thực lực mạnh mẽ hơn ta còn bị đánh thê thảm như vậy, đổi lại là ta chắc còn thảm hại hơn.”
“Đã biết sai chưa?” Sau lưng vang lên giọng nói của Linh Tư Ức, cô gái này lay tỉnh Ngoan Thất rồi túm lấy cổ áo quát hỏi.
“Biết sai rồi.”
“Còn dám không?”
“Không dám.”
Quả Chuông rùng mình một cái, như thấy tương lai của mình trên người Ngoan Thất.
Hứa Ứng suy nghĩ một lát nói: “Chung gia, ngươi là pháp bảo chứ không phải yêu, chưa có ai mở được đường này. Pháp bảo thường do chủ nhân lưu lại dấu ấn đạo pháp, thường chỉ vận dụng đạo pháp của chủ nhân. nhưng ngươi thì khác, ngươi không có chủ nhân, cũng không có gông cùm xiềng xích, sao không thử tự tìm một con đường của mình?”
Quả Chuông ngây ngẩn, chỉ cảm thấy lời nói của Hứa Ứng còn chấn động hơn tiếng chuông đồng gõ vang bên cạnh, đinh tai nhức óc, chấn động tâm linh.
Thân chuông vang lên tiếng ong ong, chấn động không ngừng.
Hứa Ứng Nói: “Ngươi sao chép đạo pháp của ta có khác gì ta lưu lại đạo âm trên thân thể ngươi? Nhưng nếu ngươi tự tìm hiểu được ảo diệu đại đạo, bước ra một bước chưa từng có này, ngươi chính là bất thế đại tông sư.”
Câu nói này càng khiến Quả Chuông chấn động, chỉ cảm thấy những năm tháng trước đây mình sống u mê đần độn, còn bây giờ như có tia sáng chiếu rọi, vạch ra một con đường!
Linh Tư Ức nhanh chóng đuổi theo, dịu dàng nói: “Đã khiến Hứa công tử cười chê rồi. Lão tổ bảo ta bố trí chỗ ở cho Hứa công tử. Mời Hứa công tử theo ta.”
Hứa Ứng cười nói: “Không cần bố trí cho ta, ta tới ở cùng Kim gia cũng được.”
Linh Tư Ức thoáng chần chờ, nhìn sang phía Kim Bất Di, Kim Bất Di gật nhẹ đầu.
Ngoan Thất ủ rũ đi tới, lau nước mắt nức nở nói: “Ứng gia, Chung gia, Kim gia, Trùng Mẫu, các ngươi vứt bỏ rắn rồi. Ta không đánh được cô ta!”
Hứa Ứng an ủi: “Không phải đạo pháp của ngươi không bằng cô ấy mà là tu vi kém hơn, thời gian tu luyện không lâu bằng. Đợi tới khi tu vi của ngươi theo kịp cô ấy, hươu chết vào tay ai còn chưa biết được.”
“Thật à?” Ánh mắt Ngoan Thất sáng bừng lên.
Hứa Ứng nhìn đôi mắt trong trẻo của hắn, thoáng chần chờ rồi nói: “Giả đấy. Chẳng những tu vi của ngươi không bằng cô ấy, đạo pháp cũng không theo kịp, hơn nữa công pháp của cô ấy tốt hơn ngươi, lại có sư phụ là Yêu Tổ, chắc chắn tốc độ tăng tiến tu vi cao hơn ngươi.”
Ngoan Thất vẻ mặt cầu xin.
Hứa Ứng cười nói: “Nhưng ta có một cách có thể khiến ngươi thắng được cô ấy, ngươi ghé tai tới đây.”
Ngoan Thất đi tới trước mặt, Hứa Ứng nói vài lời, hai mắt Ngoan Thất sáng bừng lên, gật đầu liên tục.
Linh Tư Ức thấy hai người xì xào bàn tán, chỉ có mình không nghe được, trong lòng ngứa ngáy khó chịu, cổ âm thầm mọc dài, đưa đầu về phía hai người, cẩn thận lắng nghe, chỉ nghe thấy hai chữ “vòng tay”.