Cô chỉ là Bán Tiên, tu luyện tới Phi Thăng kỳ, chỉ bước nửa bước vào Ngọc Kinh thành, không cách nào tiến thêm một bước.
Đây là vì thiên địa đại đạo trong Tổ Đình không hoàn chỉnh, Thiên đạo không hoàn chỉnh, luyện khí sĩ không cách nào độ kiếp, chỉ có thể tu luyện tới Phi Thăng kỳ rồi không thể lên tới cảnh giới tiếp theo.
Ngay cả cường giả như Hứa Thiên Tôn cũng vậy.
Hứa Thiên Tôn bổ thiên, ngoài muốn gây dựng cho mọi người trong Tổ Đình một hoàn cảnh sinh sống tốt hơn, còn là muốn thiên địa đại đạo trở nên hoàn chỉnh, đột phá gông cùm xiềng xích Phi Thăng kỳ.
Lúc này một giọng nữ khác lại vang lên: “Cảnh giới tiên nhân, ta cũng biết một chút.”
Linh Tư Ức nhìn theo hướng tiếng nói, trong lòng giật thót: “Là nữ nhân áo đỏ trên bè tiên!”
Hỉ Duyệt đáp bè tiên bay tới, dừng lại cách Hứa Ứng không xa.
Hứa Ứng liếc mắt nhìn cô một cái, không nói năng gì.
Hỉ Duyệt nói: “Cảnh giới tiên nhân, ta chỉ biết có bảy tầng cảnh giới, tầng thứ nhất Nhân Tiên, tầng thứ hai Địa Tiên, tầng thứ ba Thiên Tiên, trên Thiên Tiên là Tiên Vương, Tiên Quân, Thiên Quân và Chí Tôn.”
Linh Tư Ức nhìn Hứa Ứng vẫn giữ im lặng, nhìn nhìn Hỉ Duyệt, cười nói: “Bảy cảnh giới này phân chia ra sao?”
Hỉ Duyệt nói: “Nhân Tiên mở lĩnh vực lục tiên, vừa thực lực tương đương với luyện khí sĩ Phi Thăng kỳ triển khai toàn bộ lục bí nhưng trình độ lĩnh vực lục tiên không được tinh thâm bằng luyện khí sĩ triển khai toàn bộ lục bí, không cách nào giữ cho bản thân luôn trong trạng thái đỉnh phong, cũng không cách nào đạt tới bất tử bất diệt. Địa Tiên lại khác, Địa Tiên thống nhất cả lục vực, luyện thành một thể, gọi là đạo vực. Tu thành đạo vực là có thể biến đạo tượng thành phù văn, gọi là đạo tắc, ý chỉ pháp tắc đại đạo.”
Cô giảng giải khá chi tiết, lại nói: “Luyện thành đạo tắc là có thể vận dụng đạo tắc, biến đạo vực thành đạo tràng. Cái gọi là đạo tràng là chỉ đại đạo chi tràng, cũng là địa điểm truyền đạo, cực kỳ quan trọng. Luyện thành đạo tràng là có thể gọi Thiên Tiên. Trước mắt ta đang trong cảnh giới này.”
Hứa Ứng và Linh Tư Ức nghe tới mê mẩn, Linh Tư Ức truy hỏi: “Còn Tiên Vương, Tiên Quân, Thiên Quan và Chí Tôn thì sao?”
Hỉ Duyệt nói: “Cảnh giới Tiên Vương cần có đất phong mới có hi vọng đột phá. Cái gọi Tiên Vương là chúa tể đạo tràng, đạo tắc trên người hóa thành đạo liên, nắm giữ toàn bộ sinh tử trong đạo tràng. Ta thu thập lượng tới tiền của, mục đích là để đột phá lên cảnh giới Tiên Vương, hơn bốn vạn năm dùng bè tiên tích lũy tiên dược tiên linh khí của người vượt giới nhưng vẫn chưa đủ đột phá.”
Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Tán nhân muốn tu thành Tiên Vương phải đi làm công đào quặng cho Tiên Đình tích lũy tiền tài. Đừng nói làm bốn vạn năm, cho dù bốn mươi vạn năm, bốn trăm vạn năm cũng đừng hòng tu thành Tiên Vương. Tán nhân muốn tu thành Tiên Vương, hoặc ngoan ngoãn quy thuận Tiên đạo, đảm nhiệm quan chức gì đó, hoặc là tới vùng đất biên thùy làm một số việc u ám gì đó.”
Cô có thể tu luyện lên tới cảnh giới Thiên Tiên trong bốn vạn năm, đã coi là thần tốc trong giới tán nhân!
Linh Tư Ức dò hỏi: “Tiên Quân thì sao?”
Hỉ Duyệt nói: “Tiên Quân thì đừng nghĩ, có nghĩ cũng vô dụng.”
Linh Tư Ức không hiểu: “Vì sao?”
Hỉ Duyệt nói: “Tán nhân muốn tu thành Tiên Vương còn gian nan như vậy, ta độc chiếm con đường vượt giới, lũng đoạn chuyện này đến giờ mà tích lũy tiền tài còn chưa đủ tu thành Tiên Vương. Muốn tu thành Tiên Quân, chỉ e cần lãnh địa Tiên giới khổng lồ như chỉ trong thời gian, ngày đêm hấp thu tiên linh chi khí, yêu cầu các nơi dâng tiên dược linh được,của hiếm cứ mỏ quặng tiên gia, hấp thu linh tuyền, tụ tập âm dương, siêng năng khổ luyện mới có thể tu thành Tiên Quân, còn không biết tốn thời gian bao lâu.”
Linh Tư Ức giật nảy mình.
Hỉ Duyệt nói: “Ta từng tính toán thử, ta bắt đầu tích lũy vốn liếng tiên sơn linh khí linh được, có lẽ còn cần ba vạn năm mới đủ gia sản để luyện tới Tiên Vương. muội muội từ Tiên Vương luyện tới Tiên Quân, ta cần tích cóp từ lúc khai thiên tích địa, tốn khoảng bốn trăm vạn năm mới thăng cấp được.”
Linh Tư Ức trợn trừng hai mắt, kinh ngạc nói: “Vậy vì sao Tiên giới lại có nhiều Tiên Quân như vậy?”
“Tiên giới có nhiều Tiên Quân là vì nhiều tài nguyên.” Hỉ Duyệt nói.
Linh Tư Ức lấy làm khó hiểu: “Tài nguyên nhiều sao còn khó tu thành Tiên Quân như vậy?”
Hỉ Duyệt không nhịn được bật cười: “Muội muội à, là vì không có tài nguyên nào là thuộc về ngươi! Đống tài nguyên kia đều là vật có chủ. Ngươi muốn, lấy mạng ra mà kiếm!”
Hứa Ứng liếc mắt nhìn cô một cái, Hỉ Duyệt vội vàng ngừng cười, lẳng lặng đứng đó.
Một lúc lâu sau cô mới lấy một chiếc trâm cài tóc ra, cung kính dâng lên, cúi người nói: “Sư phụ, trâm cài tóc này là lúc đệ tử ám sát ngài trong Đẩu Bộ, ngài đã giao cho đệ tử.”