Song ngay lúc này, y cố thủ Thái Nhất, trong lòng chỉ còn một chữ ta, đột nhiên trên đỉnh đầu có một luồng sáng, như có hào quang chiếu vào.
Hứa Ứng mở to mắt, thoát khỏi trạng thái vong ngã, chỉ thấy Thanh Bích Tiên Tử đi tới trước người y, thần thái cực kỳ căng thẳng.
Hứa Ứng thở phào nhẹ nhõm: “Đúng là lợi hại! Không thể tùy tiện đi vào Thái Thượng chi cảnh này, bất cẩn chút thôi là chết.”
Thanh Bích Tiên Tử kinh ngạc nói: “Ngươi chỉ tu tâm pháp, không luyện pháp môn giải trừ của Thương Thiên Đế Quân, rất khó thoát khỏi trạng thái vong ngã. Ngươi làm sao đi ra?”
Hứa Ứng thuật lại chuyện mình cố thủ Thái Nhất mới thoát khỏi vong ngã: “Ta vẫn cảm thấy ngộ đạo Thái Thượng mang tai họa ngầm cực lớn, tốt nhất đừng luyện.”
Thanh Bích cười nói: “Ta lại cảm thấy công pháp này rất thích hợp với mình.”
Phía trước có đạo thụ như rừng, Hứa Ứng theo Thanh Bích Tiên Tử bay tới, chỉ thấy dưới đạo thụ có rất nhiều đạo nhân dung mạo cổ xưa, đang giảng đạo truyền pháp, từng chữ như châu ngọc, cực kỳ tinh diệu, khiến người ta bất giác đắm chìm trong đó.
“Bọn họ là tinh khí biến thành, không phải chân thân.”
Thanh Bích Tiên Tử nói: “Những tu sĩ tu thành đạo thụ này còn cường đại hơn những người tu thành đạo tràng vừa rồi.”
Hứa Ứng kinh hãi không thôi, dõi mắt nhìn lại chỉ thấy nơi đấy có không biết bao nhiêu đạo thụ, nhìn không thấy bờ, như rừng rậm mênh mông, đều là đại tu sĩ tọa hóa tử vong tại đây!
“Lần trước ta bay tới khu rừng đạo thụ này, bị đạo pháp của những đại tu sĩ này ảnh hưởng, thiếu chút nữa là vật ngã lưỡng vong, vội vàng vận pháp môn hóa giải, nguyên thần bỏ trốn.”
Thanh Bích Tiên Tử nói: “Tiếp tục đi về phía trước sẽ càng nguy hiểm, bất cẩn chút thôi là bị đạo lý trong miệng những đạo nhân do tinh khí hóa thành này mê hoặc. Đến đây, ngươi có thể cảm nhận thấy Thái Thượng chi đạo tàn khuyết thiếu thốn.”
Hứa Ứng nghe vậy nói: “Ta cố thủ Thái Nhất, ngươi phát động Thương Đế tâm kinh, chúng ta đi về phía trước thử xem”
Thanh Bích Tiên Tử cũng muốn tìm hiểu hư thực phía trước, nhưng lần trước cô tới đây rồi không dám xâm nhập, lần này có Hứa Ứng bầu bạn, cũng to gan hơn nhiều.
Hứa Ứng cố thủ Thái Nhất, không nhìn không nghe, không suy không nghĩ.
Thanh Bích Tiên Tử cũng phát động Thương Đế tâm kinh, hai người bay khỏi rừng đạo thụ, càng ngày càng sâu.
Bọn họ coi như không nghe những lời giảng giải tinh diệu của đạo nhân do tinh khí biến thành, coi như không thấy đạo thụ của bọn họ, chỉ giữ vững bản tâm.
Một lúc lâu sau, cuối cùng hai người cũng bay khỏi khu rừng đạo thụ này, đột nhiên giao cảm giữa họ vào đạo thụ càng ngày càng mãnh liệt, xâm nhập cả vào đạo tâm của họ, khiến bọn họ có thể nhập đạo bất cứ lúc nào.
Hứa Ứng vội vàng ngăn Thanh Bích Tiên Tử lại. Thanh Bích tò mò nhìn y. Hứa Ứng lẳng lặng cảm ứng, không bao lâu sau, đột nhiên một luồng phật quang bay tới, hóa thành chuỗi phật châu rơi vào tay y.
Bấy giờ Hứa Ứng mới yên lòng, tế phật châu lên, hóa thành một trăm lẻ tám vị đại phật bay quanh mình và Thanh Bích, cười nói: “Bây giờ thì an tâm rồi!”
Phía trước, đạo quang vô ngần tuôn ra từ vết nứt, hào quang rực rỡ, như có đại đạo xao động trong hào quang, xung quanh không ngừng có tu sĩ hóa đạo, đạo hạnh trên người biến thành ánh cầu vồng bay tới, dung nhập vào hào quang trên vết nứt.
Hứa Ứng và Thanh Bích thấy vậy kinh hãi không thôi, xu thế hóa đạo ở đây cực kỳ mãnh liệt, lý giải lĩnh ngộ đối với Thái Thượng chi đạo cũng nhanh hơn bên ngoài trăm lần ngàn lần!
Nếu chịu tu hành ở đây, một năm thôi là bằng ngàn năm bên ngoài, sức hút cao tới khó tả!
Nhưng tu hành ở đây, chỉ e sẽ tọa hóa tử vong càng nhanh hơn!
Thanh Bích chỉ vết nứt tỏa sáng phía trước, nghi hoặc nói: “Hứa Ứng, trong vết nứt kia có người không?”
Hứa Ứng nhìn lại, quả nhiên thấy một thân hình nho nhỏ ngồi trước vết nứt.
“Ai mà có thể ngồi lâu như vậy trong thiên địa đạo lực như vậy mà không bị hòa tan hoàn toàn? Chắc chắn tu vi của vị tiền bối này hùng hồn không gì sánh được!”
Hai người liếc mắt nhìn nhau, Hứa Ứng dốc toàn lực phát động phật châu, bay về phía thân hình gầy gò kia.
Tới lúc đi đến trước mặt, đạo lực trong vết nứt còn xâm nhập ảnh hưởng cả một trăm lẻ tám vị đại phật, các vị đại phật tụng niệm Phật kinh cũng dần dần biến dạng, từ từ hóa thành đạo âm của Thái Thượng chi đạo!
Hứa Ứng biến sắc, đi tới bên cạnh thân hình nhỏ bé kia, chỉ thấy thân hình đó không phải nhân loại mà là một con khỉ nho nhỏ lông vàng, chỉ trông rất giống người, mặt cũng có lông vàng, mặc y phục của người.
Hắn đã hoàn toàn không có hơi thở, đã chết không biết bao nhiêu năm.
Tiếng tụng niệm của các vị đại phật trên đầu bọn họ đã có phân nửa hóa thành đạo âm Thái Thượng chi đạo.