Phía trước, Kim Bất Di đã chờ ở đó từ lâu.
“A Ứng, ta biết sau khi phục sinh Yêu Tổ ngươi sẽ rời khỏi Tổ Đình Yêu Tộc, vì vậy ta chờ ở đây. Ngươi muốn đi xa, ta nhất định phải đưa tiễn.”
Kim Bất Di cầm theo hai vò rượu, cười nói: “Lần này từ biệt, đường xá xa xôi, chẳng biết lúc nào mới gặp lại, nhưng núi sông cũng có tận cùng, thể nào cũng có ngày gặp nhau.”
Quả Chuông bay ra từ phía sau hắn, cười nói: “A Ứng, ta không phải yêu, không theo Kim gia hưởng phúc, theo ngươi đi làm người nghèo thôi.”
Hứa Ứng vui mừng cười nói: “Có Chung gia bầu bạn, con đường sắp tới sẽ không tịch mịch.”
Quả Chuông bay tới bên cạnh y, dùng thần thức truyền âm: “Ta chép ấn ký đạo văn trên đế chung, lát nữa ngươi giải mã giúp ta.”
Hứa Ứng mỉm cười gật đầu, nhận lấy vò rượu trong tay Kim Bất Di.
Hai người vừa đi vừa uống, Kim Bất Di đưa bọn họ ra khỏi Tổ Đình, đứng trên cao đưa mắt nhìn y đi xa.
Âm thanh của Quả Chuông tới: “A Ứng, ngươi bảo ta trở về suy nghĩ cẩn thận. Ngươi nói đúng, ta phải trở thành tông sư chuông xưa nay chưa từng có!”
Kim Bất Di trở về Tổ Đình Yêu Tộc, chỉ thấy xung quanh Phù Tang thụ loáng thoáng có hào quang bay ra, kết nối với thiên địa. Đó là Yêu Tổ khôi phục, thiên địa đại đạo của Tổ Đình Yêu Tộc đang chậm rãi khôi phục hoàn chỉnh.
Kim Bất Di cảm giác thấy theo thiên địa đại đạo khôi phục, uy lực đạo pháp thần thông mà mình nắm giữ cũng dần dần gia tăng!
Không chỉ Kim Bất Di có cảm giác này, đám người Hàn Yêu Hoàng, Côn Yêu Hoàng cho tới yêu quái bình thường đều cảm thấy tu vi thực lực của mình không ngừng tăng trưởng!
Thiên địa đại đạo của yêu tộc không hoàn chỉnh cho nên uy lực thần thông của những yêu tu như bọn họ kém hơn so với đạo pháp khác một bậc.
Còn bây giờ Yêu Tổ phục sinh, thiên địa đại đạo khôi phục, sau thời gian dài trầm luân, rốt cuộc yêu tộc cũng có ngày quật khởi!
Bên cạnh Hứa Ứng, Quả Chuông hô hấp thổ nạp như tu sĩ, thân chuông lúc lớn lúc nhỏ.
Nó vốn cũng biết hô hấp thổ nạp, nhưng chỉ đơn giản là hấp thu khí, tu kluyện cực kỳ chậm chạp, kém xa đánh cắp khí huyết của Hứa Ứng và Ngoan Thất.
Do quá dễ dàng, cho nên về sau Quả Chuông dần dần ném thủ đoạn tu luyện này ra sau đầu, chỉ tập trung vào ăn cắp khí huyết của Hứa Ứng và Ngoan Thất.
Bây giờ nó được Hứa Ứng chỉ điểm, rút kinh nghiệm xương máu, bắt đầu tu luyện từng bước một.
Trên người nó lưu quá nhiều dấu ấn, đại đa số dấu ấn chỉ qua loa đại khái, lúc này có Hứa Ứng ở bên, nó khiêm tốn thỉnh giáo. Hứa Ứng cũng không giấu giếm, biết gì là nói cả cho nó.
Quả Chuông từ từ suy đoán ý nghĩa các loại dấu ấn,không chỉ khắc phù văn đạo văn lên người mình mà còn tìm hiểu ảo diệu của đạo pháp thần thông.
Hứa Ứng tu luyện thất đại động thiên, các loại lực lượng ùn ùn kéo tới. Lục đại động thiên trước thì cũng thôi, đặc biệt nhất là động thiên thứ bảy, hấp thu tiên linh chi khí hóa thành Dao Trì tiên lộ, tiên lộ rơi vào Dao Trì của y, khiến tu vi nguyên thần của y tiến bộ mãnh liệt!
Lúc trước y Tam Tiên Lưỡng Nhận đao Dao Trì tiên lộ đều giao cho Yêu Tổ, bây giờ mới bắt đầu cô đọng Dao Trì tiên lộ cho bản thân.
“Trong Dao Trì tiên lộ ẩn chứa lực lượng sinh tử, sau khi dùng có thể thoát thai hoán cốt, nguyên thần cũng tiến hóa theo. Dựa theo tốc độ tu luyện này không bao lâu sau nguyên thần của ta có thể tu luyện tới Dao Trì kỳ đỉnh phong, đạp lên Thần Kiều!”
Hứa Ứng thần sắc kích động, đạp lên Thần Kiều tức là có thể nhìn lên Ngọc Kinh, giữa lúc đó chỉ còn Đệ Tam Thiên Quan mà thôi.
“Động thiên thứ bảy đã có tác dụng như vậy, chỉ e động thiên thứ tám còn mạnh mẽ hơn!”
Y vừa tu luyện vừa phỏng đoán, đi về phía Ly Hận thiên Đâu Suất cung.
“Chắc Nguyên đạo nhân và tiểu sư thúc của hắn đang sốt ruột chờ đợi ở Đâu Suất cung?”
Hứa Ứng nghĩ đến hai người này, trong lòng không khỏi áy náy, thầm nghĩ: “Lần này cho dù thế nào ta cũng phải tới Đâu Suất cung gặp bọn họ. Không thể để hai vị này chờ đợi thêm nữa. Bọn họ đã đợi ta năm năm rồi.”
Hơn mười ngày sau, cả Hứa Ứng lẫn Quả Chuông đều tiến bộ không nhỏ.
Quả Chuông hô hấp thổ nạp, dần dần quen thuộc, động tĩnh tạo ra cũng càng lúc càng lớn, lúc hóa lớn khiến không gian chấn động ong ong, lúc thu nhỏ là cát bay đá chạy.
Hứa Ứng chỉ điểm: “Ta theo Kim Hà Kiếm Quân học kiếm đạo. Kim Hà Kiếm Quân nói luyện kiếm như tu chân, trước luyện kiếm Ngũ Khí Triều Nguyên, phân ra Ngũ Hành, rồi lại luyện kiếm Khấu Quan, luyện thủy hỏa giao luyện, luyện thành Kim Đan, lại luyện tới kiếm đạo nguyên thần, cứ thế suy ra. Kiếm đạo hư vô mờ mịt còn có thể như vậy, huống chi có hình thể như Chung gia ngươi?”