Mấy năm nay Hứa Ứng bận rộn hoàn thiện lục động thiên na tổ, không thể tới Tổ Đình Yêu Tộc đoàn tụ với hắn.
Thật ra Tổ Đình Yêu Tộc cũng nhiều lần mời Hứa Ứng, nói Yêu Tổ có lời mời, nhưng Hứa Ứng vẫn lấy lý do phải hoàn thiện lục đại động thiên để chối từ.
Lúc này hào quang chiếu rọi trên bầu trời, đó là Thổ Địa thần Tổ Đình mở thế giới này, hào quang bên ngoài chiếu vào Tổ Đình Thiên Đạo tạo thành dị tượng.
Hứa Ứng vội vàng đổ nước tiểu trong thùng vào ao, chỉ thấy chất thải của Tổ Thần hóa thành một luồng sát khí hắc phong, ầm ầm bay đi, biến mất không còn tăm hơi, không biết đi tới phương nào.
Thương tích của Tổ Đình vẫn không khá hơn, nói là ỉa đái nhưng thực chất là hắn luyện bỏ tạp chất và máu đen. Không biết năm xưa đã trải qua chiến đấu ra sao, nhưng thương tích của hắn rất nặng.
Hứa Ứng mang thùng phân đi rửa, chỉ thấy Thải Phượng múa lượn trên bầu trời, Tất Phương hiện lên hai bên trái phải, bên dưới có thần thú thái cổ Bạch Kỳ Lân mở đường, Thần Tượng đi sau, Bá Hạ đứng hai bên, ở giữa là một con Thiên Bằng khổng lồ.
Hứa Ứng cầm theo thùng phân, ngẩng đầu nhìn quanh, chỉ thấy trên lưng Thiên Bằng có xây dựng tiên cung tiên điện, từng cây cầu nối liền nhau, còn trên đầu Thiên Bằng còn có một gian đình nghỉ chân, như vương miện đội đầu.
Cung điện trên lưng Thiên Bằng và gian đình trên đầu đều có tướng sĩ yêu tộc trấn thủ, canh phòng xung quanh, lại có thiếu nữ vóc dáng uyển chuyển đi qua đi lại, ai nấy thướt tha yêu kiều, cảnh đẹp ý vui.
“Bây giờ Kim gia phô trương thật.” Hứa Ứng hâm mộ không thôi.
Y mong mỏi quan sát, nhưng không thấy mấy người bạn cũ như Ngoan Thất, quả chuông. Chỉ thấy Thổ Địa thần Tổ Đình đứng trên cái trống lớn, dẫn bọn họ bay về phía này.
Hứa Ứng đứng bên đường, lộ vẻ ước ao.
Lúc này lại nghe một tiếng chuông ung dung vang lên, tiếp đó là giọng nói của Ngoan Thất trên lưng Thiên Bằng: “Tổ Thần, đệ tử Kim Bất Di cầu kiến.”
“Thất gia! Chung gia!” Hứa Ứng hưng phấn nói.
Y vừa nói xong trên lưng Thiên Bằng hoàn toàn tĩnh lặng, một lúc lâu sau một thiếu niên trắng trẻo mới thò đầu ra khỏi lưng Thiên Bằng, đầu tết búi lớn, sau đầu như giấu hai sừng, một đen một trắng.
“Thất,Thất...”
Ngoan Thất đứng trên đình nhìn xuống dưới, chỉ thấy dáng vẻ Hứa Ứng sa sút cầm thùng phân đứng bên lề đường, sắc mặt vui vẻ mà thê lương, khóe miệng giật giật như muốn gọi tên hắn.
Cuối cùng thái độ của y trở nên cung kính, hô lên rõ ràng: “Thất gia!”
Ngoan Thất như rùng mình một cái, chỉ cảm thấy giữa mình và Hứa Ứng đã có một khoảng cách đáng buồn.
Nhưng ngay khoảnh khắc sau hắn vẫn vui vẻ kêu lên thành tiếng: “Chung gia, Trùng gia, Kim gia, mau ra đây! A Ứng cũng ở nơi này!”
Hắn không nói năng gì nhảy thẳng từ trên đầu Thiên Bằng xuống, kêu lên vui mừng, lao tới trước mặt Hứa Ứng, đột nhiên hiện nguyên hình, hóa thành một con Ngoan Xà khổng lồ, cuốn chặt lấy Hứa Ứng, cười ha hả nói: “A Ứng, nhiều năm không gặp, cuối cùng ta cũng hóa hình được rồi!”
Tuy hắn cười thoải mái nhưng trong lòng lại thầm nhủ: “Cho dù A Ứng đã xuống dốc nhưng ta không thể để hắn cảm thấy xa lạ.’
Hắn quá lương thiện.
Ở đằng khác quả chuông bay ào ào ra như mắc chứng động kinh, bay tới bay lui xung quanh Hứa Ứng, kêu leng keng liên tục.
Quả chuông cũng nhìn ra bằng hữu năm xưa đã Hứa Ai Ứng sút, nhưng vẫn cực kỳ hân hoan, cất tiếng chuông không ngừng, nhưng muốn Hứa Ứng không nghĩ tới chênh lệch địa vị giữa bọn họ.
“Chỉ mong A Ứng không ghét bỏ những thân thích thích có tiền như chúng ta.” Nó thầm nhủ trong lòng.
Lúc này quả chuông cũng khác với lúc trước, tuy thân chuông không được luyện lại, nhưng được khảm rất nhiều bảo thạch bất phàm, tỏa sáng chói lọi.
Toàn thân nó đều lộ rõ vẻ phú quý.
Phù văn vạn vật vạn loại trên người nó đã được sửa đổi, đạo tượng phức tạp, tinh diệu, rõ ràng đã gặp được không ít thần thánh thái cổ đỉnh phong!
Không chỉ giàu sang mà uy lực cũng tăng cường không biết bao nhiêu lần!
Lúc này tiên trùng vỗ cánh ong ong bay tới, đảo qua Hứa Ứng một lượt, có vẻ ghét bỏ thân thích nghèo hèn này.
Nó ăn quá nhiều, bụng phệ, biến thành một con côn trùng mập mạp, thậm chí khiến người ta nghi ngờ liệu nó còn có thể chiến đấu như lúc trước không.
Xa cách lâu ngày mới được trùng phùng, Hứa Ứng gặp họ đương nhiên vui vẻ, quên bẵng cả thùng phân trong tay, hòa mình với họ, tâm đầu ý hợp.
Lúc này một thanh niên ba chân lọt vào tầm mắt Hứa Ứng.
Đây là một thanh niên vóc dáng cao lớn, mình cao hơn một trượng, có ba cái chân, y phục trên người cực kỳ hoa mỹ, trang sức hình áng mây, cúc áo hình ngôi sao, ngọc bội tô điểm.
Tuy hắn là thanh niên nhưng mái tóc lại màu trắng, nụ cười trên mặt không khác nào một cha già, đang nhìn Hứa Ứng.