Hứa Ứng nhẹ nhàng giơ tay, chén trà trước mặt Yêu Tổ bay tới, đi vào Dao Trì, lại có một giọt tiên lộ trượt xuống, nhỏ vào chén trà.
Hứa Ứng cười nói: “Hứa Ứng, chúc trưởng bối trường thọ!”
Yêu Tổ cười ha hả, nâng chén trà, cánh tay run rẩy, đặt lên bên môi uống một hơi cạn sạch.
Tuy trong chén trà chỉ có một giọt Dao Trì tiên thủy nhưng ý nghĩa phi phàm, khiến hắn kích động không thôi.
Uống xong chén trà này, lực lượng nghịch chuyển sinh tử chậm rãi phát huy, khiến Yêu Tổ cười ha hả.
Chỉ cần Hứa Ứng không ngừng cung cấp Dao Trì tiên thủy cho hắn, hắn phục sinh đã trong tầm tay.
Lúc này Linh Tư Ức và Ngoan Thất mới lén lút thò đầu ra khỏi hốc cây, thấy hai người uống trà bên ngài, trong lòng giật mình, vội vàng rụt đầu về.
Yêu Tổ vẫn đang cười ha hả, cười tới mức nước mắt đầy mặt. Hai người thấy vậy nói nhỏ trong lòng: “Trà này ngon vậy à? Lão gia tử cười tới sắp tắt thở rồi”
“Vừa vặn kế thừa gia sản.” Ngoan Thất nói nhỏ.
Mỗi sáng sớm Hứa Ứng lại đưa một chén nhỏ Dao Trì tiên thủy đến, Yêu Tổ không trực tiếp uống vào mà cẩn thận từng chút một tích cóp lại.
Một hai chén Dao Trì tiên thủy không đủ để thay đổi hiện trạng của hắn, hắn phải tích cóp càng nhiều mới có thể khiến Phù Tang cổ thụ khôi phục sức sống.
Cứ thế qua hai tháng, cuối cùng Yêu Tổ cũng tích cóp đủ Dao Trì tiên thủy, đợi thêm hai người, thêm hai chén tiên lộ rồi mới sử dụng.
Bây giờ hắn chỉ còn lại một bộ phận sợi rễ còn sống, tuy những sợi rễ này nối liền với Phù Tang thụ nhưng không cách nào cứu sống Phù Tang thụ.
Thân cây của hắn đã chết, sợi rễ cũng tử vong phân nửa, thiên địa đại đạo ở Tổ Đình Yêu Tộc cũng bị đánh tới mức tàn khuyết, vì vậy mãi vẫn không thể phục sinh.
Hắn hiển hóa thành đạo nhân, thực ra chỉ là tinh khí trong sợi rễ hóa thành.
Giờ phút này hắn sử dụng Dao Trì tiên thủy, ban đầu còn không thấy có gì lạ, đột nhiên lại cảm nhận được một sợi rễ đã hoại tử của mình có tri giác.
Yêu Tổ vừa mừng vừa sợ, tiếp đó càng lúc càng nhiều sợi rễ như từng ngôi sao thắp sáng giữa màn đêm, xuất hiện trong cảm ứng của hắn.
Những sợi rễ này được Dao Trì tiên thủy thẩm thấu, dần dần khôi phục sinh cơ!
Một lúc lâu sau, đột nhiên thân cây Phù Tang thụ đã gục cũng xuất hiện trong cảm ứng của hắn, tỏa ra sinh cơ yếu ớt!
Từng sợi rễ nối liền với thân cây, Phù Tang cổ thụ chèo chống cho mười triều đại Yêu Đế đang từ từ phục sinh.
Trong bản thể của hắn có ngọn lửa lưu động, cành lá khô héo tróc ra, tá cây vốn khô cạn dần đâm chồi, tắm trong ánh lửa.
Trong lòng Hứa Ứng có cảm giác, bước ra khỏi Đạo Kỷ cung, nhìn về phía Phù Tang cổ thụ xa xa.
Nhìn từ đằng xa, cây cổ thụ đó không hề thay đổi, nhưng đạo hạnh của y cực cao, lập tức nhạy cảm phát hiện ra, trong Phù Tang cổ thụ đã bừng lên sinh cơ.
Cùng lúc đó Kinh Hồng Yêu Hoàng cũng cảm giác được, lộ vẻ kinh hãi, đi ra khỏi triều đình yêu tộc, nhìn về phía Phù Tang cổ thụ.
Kim Bất Di đang bàn bạc chuyện tái tạo thân thể cho hắn, thấy hắn ngơ ngơ ngác ngác đi ra ngoài, không khỏi kinh ngạc. Nhưng đột nhiên Kim Bất Di cũng cảm giác được đạo vận kỳ diệu kia, không khỏi bước ra khỏi triều đình.
Hai người đứng song song, nhìn về phía Phù Tang cổ thụ xa xa.
Lúc này Hàn Yêu Hoàng, Phượng Yêu Hoàng và Côn Yêu Hoàng cũng cảm giác được, dồn dập nhìn sang phía đó.
Tán cây cổ thụ khổng lồ chống nửa bầu trời Tổ Đình Yêu Tộc, cho dù đã đổ vẫn gắn với thiên địa Tổ Đình Yêu Tộc.
Nhưng lúc này tán cây khô kiệt của Phù Tang cổ thụ lại không ngừng tróc ra, từng cành cây dài mấy vạn dặm, dồn dập sụp đổ, rơi từ trên cây xuống, thanh thế kinh người.
Đối với mọi người trong Tổ Đình, cảnh tượng này hệt như tận thế, một số yêu tộc sống dưới tán cây cũng gặp tai vạ. Để tránh bị cành cây đập chết, bọn họ phải liều mạng chạy trốn.
“Đi cứu người!” Kim Bất Di vội vàng quát.
Hắn lập tức bay ra, Kinh Hồng Yêu Hoàng bám sát phía sau. Năm xưa vị Yêu Hoàng này tạo phản Cung Đế cũng là vì vị Cung Đế này làm việc hoang đường, không để ý tới sống chết của yêu tộc cấp thấp.
Suy nghĩ đầu tiên của Kim Bất Di lại là đi cứu những yêu tộc cấp thấp sinh sống dưới tán cây Phù Tang thụ, khiến trong lòng hắn cảm thấy ấm áp.
“Ta đi theo vị tân đế này là đúng.’
Văn võ bá quan trong tân triều phần lớn là con cháu, tộc lão trong thế gia thế phiệt trong yêu tộc, vốn đang kinh hãi vì cành lá Phù Tang thụ tróc xuống, không ngờ lại phải đi cứu những yêu tộc cấp thấp kia. Nhưng Yêu Đế đã xông ra ngoài, bọn họ cũng đành bám theo.