Dẫu sao cũng hơn bốn mươi tám ngàn năm.
Thần tiên bất lão sinh sinh tử tử, được đưa tới hết gia đình này tới gia đình khác, bị truyền ký ức hư ảo, như con rối bị giật dây, thao túng cả cuộc đời.
Bốn mươi tám vạn năm qua đã trải qua những điều gì, chỉ có bản thân Hứa Ứng nhớ lại mới có thể cảm nhận được nỗi đau khắc cốt ghi tâm đó.
Một lúc lâu sau, Hứa Ứng như phát tiết toàn bộ chua xót trong lòng, buông vai Hứa Tĩnh, bờ vai hai cha con đã ướt nhẹp.
Hứa Ứng lau nước mắt, cười nói: “Cha, con tìm được tin tức mà mẫu thân lưu lại.”
Y lấy trâm cài tóc ra, đặt vào tay Hứa Tĩnh.
Trâm cài tóc cổ xưa đánh thức một đoạn ký ức của Hứa Tĩnh, đó là khi Hứa Ứng dùng thời gian rảnh rỗi thu thập tiên kim và bảo thạch trên núi, gõ gõ đập đập tạo ra cây trâm. Thê tử còn lôi ra chế giễu hắn, nói hắn không quan tâm tới mình bằng con trai.
Hứa Tĩnh vuốt viết trâm cài tóc, đủ loại ký ức ập tới, khiến hắn thoáng phiền muộn.
Một nhà ba người, chia lìa đã gần năm vạn năm, tới bao giờ mới có thể đoàn tụ?
Hứa Ứng kích hoạt cổ pháp lục bí trong trâm cài tóc, hồng ngọc xoay tròn, từng đoạn văn tự hiện lên xung quanh bọn họ. Hứa Tĩnh vứt bỏ tạp niệm, quan sát sáu phần tổ pháp lục bí này, ồ lên kinh ngạc.
“Đây không phải tổ pháp ta truyền cho con!” Hứa Tĩnh sắc mặt nghiêm nghị, trầm giọng nói: “Loại pháp môn này cổ xưa hơn nhiều, ý văn rất cổ, có lẽ tới từ năm tháng xa xưa hơn.”
Hắn từ từ quan sát, nói với Hứa Ứng: “Đây không phải bút tích của mẫu thân con, con kiếm đâu ra sáu phần cổ pháp này vậy?”
Hắn lại đột nhiên tỉnh ngộ: “Phải rồi, đến giờ con vẫn chưa phá được phong ấn, chưa khôi phục ký ức kiếp đầu, chắc chắn không nhớ ra chuyện này. Con đưa công pháp ra là muốn hỏi ta xem tổ pháp Hứa gia ta có từ đâu.”
Mấy ngày nay tới Tổ Đình hắn cũng không rảnh rỗi, thường xuyên hỏi thăm những người khác về quá khứ của Hứa Ứng.
Đối với chuyện này, hắn luôn cảm thấy mình mắc nợ, đầu tiên hắn lên Bồng Lai tiên sơn, hàn huyên rất lâu với Thần bà và bọn Cô Xạ Tiên Tử, sau đó lại được Thần bà chỉ điểm tìm tới Tiểu Thiên Tôn, nói chuyện rất lâu với Tiểu Thiên Tôn.
Hắn lại gặp Trúc Thiền Thiền, nghe chuyện của Hứa Ứng từ chỗ Trúc Thiền Thiền, lại gặp lúc A Phúc ngốc nghếch từ thế giới Nguyên Thú đến, hắn lại hỏi thăm A Phúc ngốc nghếch về quá khứ của Hứa Ứng.
Câu chuyện mà mỗi người kể cho hắn lại có điểm khác biệt, nhưng ghép lại với nhau là có thể thấy được bức tranh tổng thể về Hứa Ứng trong bốn vạn năm qua.
Hắn rơi lệ vì ký ức thê thảm đau đớn của Hứa Ứng không biết bao nhiêu lần, cũng vui mừng vì Hứa Ứng có thể quật khởi trở lại. Hắn còn nghe câu chuyện tình cảm giữa Hứa Ứng và Nguyên Vị Ương, lại thấy rất hiếu kỳ về cô gái này, chỉ hận không thể bay tới Côn Lôn xem thử.
Tuy hình dạng hắn không già, nhưng lại là một người cha đã già cả.
“Tổ pháp Côn Lôn, thật ra lai lịch hết sức cổ xưa, có thể truy tới tận thời cổ đại, mọi người từ Tổ Đình lan tỏa ra Chư Thiên Vạn Giới.”
Hứa Tĩnh thuật lại lịch sử tổ pháp lục bí, nói: “Ta nghe trưởng lão trong tộc nói về tổ pháp, trưởng lão từng nói tới một chuyện, thật ra tổ pháp thoát thai từ tiên pháp Tổ Đình.”
Hứa Ứng trong lòng máy động: “Tiên pháp Tổ Đình?”
Trong lòng hắn không khỏi sinh ra cảm giác hoang đường, khởi nguồn của môn phái lại là tiên pháp Tổ Đình? Thế thì đám người bài xích na pháp sẽ thấy sao?
Hứa Tĩnh gật đầu nói: “Ta cũng từng muốn thăm dò căn nguyên của tổ pháp, nhưng Côn Lôn là nơi trọng yếu kết nối với Chư Thiên Vạn Giới, cho nên trước sau gì vẫn không rảnh tay. Có lẽ tổ pháp lục bí đã tồn tại từ sáu mươi vạn năm trước, nhưng khi đó tổ pháp ngắn gọn đơn sơ, ta từng đọc qua bản cổ trong tộc, là bản của mười vạn năm trước, phần viết về khai thác khí từ lục bí luyện thành tiên dược đã là phiên bản bị đào thải.”
Tổ pháp lục bí vẫn luôn được phát triển chứ không phải giậm chân tại chỗ. Truyền tới đời của Hứa Tĩnh đã hình thành phương pháp khai thác khí từ lục đại Bỉ Ngạn, luyện thành tiên dược trong động thiên, dẫn vào cơ thể, luyện hóa trong thân thể.
Loại tổ pháp này cực kỳ phức tạp, cần có công pháp chuyên môn phối hợp mới có thể luyện hóa tiên dược. Mà loại công pháp này tên là Thái Nhất Thiên Tiên công.
Không tu Thái Nhất Thiên Tiên công, đừng mơ luyện hóa được.
Nhưng có rất nhiều na pháp phiên bản đơn giản hóa được truyền ra ngoài, từ Hứa gia truyền cho bất tử dân Côn Lôn.
Tổ pháp này truyền tới thế hệ Hứa Ứng, được Hứa Ứng quyết đoán cải tiến, chế tạo sáu loại cung điện Đâu Suất Nê Hoàn đặt vào Bỉ Ngạn, hấp thu khí trong Bỉ Ngạn vào tiên lô, trực tiếp luyện hóa thành tiên dược. Kể từ đó người người đều có thể tu luyện na pháp.