Hứa Ứng còn đang kinh ngạc, đột nhiên nghe một giọng nói vang lên: “Hứa đạo huynh, Thiên Bồng sư huynh, các ngươi cao như vậy còn ngẩng đầu nhìn lên trời, thế thì ta làm sao nói chuyện với các ngươi đây?”
Hứa Ứng nghe vậy vội vàng cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy Thổ Địa thần tướng mạo nhỏ thó của Tổ Đình Thiên đạo đã đi tới dưới chân hai người từ lúc nào không biết.
Hứa Ứng là thiếu niên tám thước, thân thể Thương Thiên Đế Quân còn cao hơn y một chút, nhưng Thổ Địa thần kia chỉ cao có một hai xích, cực kỳ nhỏ bé.
Thổ Địa thần kia thấy Hứa Ứng, cười vui vẻ nói: “Hứa công tử đã tới rồi, đúng là người đáng tin cậy.”
Hứa Ứng thầm than hổ thẹn, nghĩ trong lòng: “Nguyên đạo nhân và sư thúc của hắn cũng mời ta tới Tổ Đình Thấi Thanh làm khách, đến giờ ta vẫn chưa đến mà lại chạy sang Tổ Đình Thiên đạo. Chắc bây giờ Nguyên đạo nhân và sư thúc của hắn vẫn đang ở Tổ Đình Thái Thanh chờ ta?”
Ly Hận thiên Đâu Suất cung, sư thúc thiếu niên của Nguyên đạo nhân đi tới đi lui bên cạnh hắn, đột nhiên dừng bước nói: “Ta nghe được tin, Hứa Ứng tới Tổ Đình.’
Nguyên đạo nhân lại ngồi xuống, bình chân như vại nói: “Sư thúc yên tâm, Hứa công tử là người đáng tin cậy, nói đến là chắc chắn sẽ tới.”
Sư thúc thiếu niên nói: “Ngươi có chắc hắn là người đáng tin cậy không?”
Nguyên đạo nhân thoáng chần chờ, không dám khẳng định.
Từ khi từ biệt Hứa Ứng đến giờ đã hơn ba năm, Hứa Ứng nói phải đi giải quyết vấn đề động thiên Tiên giới, đợi sau khi luyện thành động thiên Tiên giới sẽ tới Tổ Đình Thái Thanh gặp bọn họ, cùng tới Tổ Đình Thượng Thanh.
Nhưng bọn họ khổ sở chờ đợi suốt ba năm, cuối cùng cũng nghe được tin tức về Hứa Ứng, nhưng đợi mãi vẫn không thấy Hứa Ứng đâu.
“Tiểu sư thúc an tâm chớ vội...”
Nguyên đạo nhân còn định nói thêm, sư thúc thiếu niên đã tiếp lời: “Ta cảm thấy Thái Thanh đạo nhân có vẻ ngứa mắt với chúng ta rồi, chúng ta ngồi ăn không uống không ở đây cũng lâu rồi.”
Nguyên đạo nhân cũng sớm cảm thấy Thái Thanh đạo nhân có vẻ không ưa bọn họ, chẳng qua giả bộ không biết mà thôi.
“Tiểu sư thúc, ba năm còn ngồi được, không thiếu chút thời gian này.” Nguyên đạo nhân nói.
“Ngươi nói xem liệu có phải Hứa Ứng có tới Tổ Đình khác không?’
“Không thể nào? Hứa công tử là người đáng tin cậy mà.”
...
Thổ Địa thần tế ra một cái trống lớn, bản thân nhảy lên trống, cái trống bay đi, chở hắn và Hứa Ứng đi thẳng về phía trước, cười nói: “Hứa công tử, Thiên Bồng sư huynh, các vị có chỗ không biết, mấy ngày gần đây hết sức náo nhiệt, ngoài các ngươi ra còn có một số thần linh cổ xưa tới đây bái kiến Tổ Thần.”
Hứa Ứng quan sát bốn phía, chỉ thấy dưới màn trời, từng bức tượng đá nguy nga sừng sững giữa bình nguyên mênh mông, tỏa ra khí hương hỏa nồng đậm không gì sánh được.
Chắc đây là các thần linh cổ xưa, cực kỳ cường đại, nhưng không biết vì sao bọn họ lại chìm vào say ngủ.
Giữa thiên địa loáng thoáng âm thanh vang lên, như tiếng thì thầm của chúng hần, trang nghiêm vô cùng.
Thương Thiên Đế Quân trong lòng máy động, dò hỏi: “Chẳng lẽ còn có các vị đạo huynh khác khôi phục.”
“Đúng vậy.”
Thổ Địa thần kia cười nói: “Hứa công tử phục sinh một số thiên địa nguyên thần, những thiên địa nguyên thần kia biết một cây chẳng làm nên non, vì vậy tới Tổ Đình gặp Tổ Thần. Thập Điện Diêm La của cõi âm cổ đại cũng tới, ngoài bọn họ ra còn có một số tân thần như Đông Nhạc, Thương Ngô cũng tới thỉnh giáo Tổ Thần, bàn bạc chuyện đoạt lại cõi âm.”
Hứa Ứng nháy mắt mấy cái, Đông Nhạc và Thương Ngô là tứ đại bá chủ cõi âm, lai lịch cực kỳ cổ xưa, không ngờ lại bị Thổ Địa thần nói là tân thần.
Thổ Địa thần thấy y không hiểu bèn nói: “Chư Thiên Vạn Giới là mảnh vỡ của Địa Tiên giới, vốn không có cõi âm, sau khi nhân loại chuyển tới đó, Tiên, Thần, Nhân mới tách rời, mới có cõi âm, vì vậy các thần linh kia đều gọi là tân thần.’
Hứa Ứng lập tức hiểu ra: “Hóa ra là thế.”
Càng đi sâu vào Tổ Đình Thiên đạo, tượng đá trong đó càng nhiều, càng cao lớn, thần lực càng kinh người. Thậm chí Hứa Ứng còn thấy có bức tượng thần mà khí hương hỏa như dải băng vờn quanh người, không ngừng xoay chuyển. Trong dải băng hương hỏa là từng phù văn Thiên đạo bồng bềnh, sáng tối chập chờn!
“Ba ngàn phù văn Thiên đạo hoàn chỉnh!”
Hứa Ứng thầm giật mình, nhìn về phía bức tượng thần này, trong lòng thoáng kính sợ. Y cũng tinh thông ba ngàn phù văn Thiên đạo, hơn nữa còn là cao thủ trong đạo này, nghiên cứu vận dụng ảo diệu Thiên đạo còn vượt xa rất nhiều Thần Vương!
Nhưng nhìn thấy tượng thần này, y biết ngày trình độ của đối phương cao hơn mình, Thiên đạo càng thêm hoàn chỉnh!