Kệ Bồ Đề cười ha hả, giọng nói vang vọng trong Đại Lôi âm tự, thản nhiên đáp: “Vì sao ta phải đánh cược với ngươi? Bây giờ ngươi và tiểu sa di này đều nằm trong tay ta. Ta đánh cược với ngươi chẳng phải coi ta là tiền đặt cược của ngươi, khiến ngươi vô duyên vô cớ được lợi?”
Hứa Ứng cười nói: “Kệ Bồ Đề, ngươi muốn làm Phật Tổ, làm Thế Tôn, trở thành người đứng đầu vạn phật, sư phụ của vạn phật, lãnh tụ của Phật môn. Nếu phật pháp của ngươi còn không bằng một tiểu sa di, thế thì mặt mũi nào đi làm Thế Tôn, làm Phật Tổ?’
Kệ Bồ Đề cười nói: “Nếu ta giết tiểu sa di này, thế là phật pháp của ta lại là đệ nhất rồi?”
Hứa Ứng líu lưỡi, Tế Giác cũng trợn mắt há hốc mồm.
“Người này đúng là Tà Phật, hành động đầy tà khí tà lý!”
Hứa Ứng khôi phục bình tĩnh , đang định đáp lời thì Kệ Bồ Đề cười ha hả nói: “Hứa Ứng, ngươi không cần xảo biện nữa. Tuy ta bị thế nhân gọi là Tà Phật nhưng bản thân vẫn có chữ Phật, là người đại giác ngộ. Ngươi xảo biện như vậy không tác dụng gì với ta đâu.”
Hứa Ứng siết chặt nắm tay, tên Tà Phật này mềm không được rắn cũng không xong, khích tướng cũng chẳng tác dụng gì, khiến y cũng bó tay.
Ngọc Xuyên công tử cười nói: “Thế tôn có Thiên Nhãn Thông Tâm Nhãn Thông. Trong lòng ngươi nghĩ gì, Thế Tôn đều thấy rõ rành rành. Hứa Ứng, ngươi đừng uổng phí tâm cơ nữa. Thế Tôn!”
Hắn cúi người nói: “Kính xin Thế Tôn xử quyết kẻ này, tránh cho đêm dài lắm mộng!”
Kệ Bồ Đề nhẹ nhàng xua tay, ra hiệu cho hắn lui lại, nói: “Ta còn chưa tới mức cần ngươi dạy nên làm thế nào. Hứa Ứng, ta biết ngươi không phục, lần trước ngươi dùng pháp môn phong ấn của Đế Quân để phong ấn ta, khiến ta vô duyên vô cớ bị trấn áp thêm mấy năm. Giữa ngươi và ta có ân oán nhân quả chưa chấm dứt. Nhưng ta là Phật Tổ, phải phổ độ chúng sinh, ngươi cũng là chúng sinh mà ta muốn phổ độ. Ngươi lưu lại trong Đại Lôi âm tự, ngồi dưới trướng ta nghe giảng.’
Ngọc Xuyên công tử kinh ngạc, ngẩng đầu lên nói: “Thế Tôn, tổ thượng Đế Quân của ta đã có ước định với Thế Tôn.”
Kệ Bồ Đề thản nhiên nói: “Ta chỉ đáp ứng sẽ tìm Hứa Ứng báo thù chứ không hứa với tổ thượng của ngươi là sẽ giết hắn. Hứa Ứng đi theo Phật môn ta, trở thành hộ pháp của Phật môn, từ nay trở đi trong lòng hướng thiện, nghe lời ta như Thiên lôi chỉ đâu đánh đó. Hắn là người thanh tịnh trong Phật môn, tứ đại giai không, sẽ không đối địch với tổ thượng của ngươi.’
Ngọc Xuyên công tử cứng họng, định phản bác nhưng lại biết sự lợi hại của Kệ Bồ Đề, không dám nói năng gì. Hắn phụng lệnh Đế Quân lưu lại bên cạnh Kệ Bồ Đề, một mặt là để thỉnh giáo phật pháp, một mặt là đưa tin giữa hai bên. Mấy năm nay hắn ở bên Kệ Bồ Đề tu luyện phật pháp, cũng biết Kệ Bồ Đề cường đại và thâm sâu khôn lường.
Thậm chí hắn còn nghi ngờ, liệu Đế Quân có phải đối thủ của Kệ Bồ Đề hay không!
Kệ Bồ Đề nói: “Hứa Ứng, ngươi và tiểu sa di này lưu lại Đại Lôi âm tự, làm đệ tử của ta. Ta phong cho các ngươi là Tôn Giả, tôn vinh Phật môn!”
Hứa Ứng cúi người nói: “Xin nghe dạy bảo.’
Ngọc Xuyên công tử ánh mắt nghiêm nghị đảo qua phía y.
Hứa Ứng mỉm cười.
Hai người ở lại trong Đại Lôi âm tự, Kệ Bồ Đề ra ra vào vào đều dẫn theo hai người, Ngọc Xuyên công tử cũng đi theo bên cạnh. Kệ Bồ Đề còn triệu tập các Tôn Giả, La Hán lên núi, truyền thụ phật pháp cho bọn họ, dạy bọn họ phương pháp tu hành cao thâm của Phật môn.
Hứa Ứng âm thầm dò hỏi Tế Giác, Tế Giác nói: “Những thứ hắn giảng đều là phương pháp tu hành đỉnh cấp trong Phật môn.”
Hứa Ứng dò hỏi: “Không giấu giếm sơ hở gì à?”
Tế Giác thoáng chần chờ, lắc đầu nói: “Kệ Bồ Đề dạy bảo không khác gì Phật Tổ dạy ta.”
Hứa Ứng ngớ người, Kệ Bồ Đề lại truyền thụ cho bọn họ phương pháp chính thống, không dạy sai, cũng không rắp tâm hại người. Chẳng lẽ định dạy bọn họ thành Phật Đà tương lai?
Chẳng lẽ hắn thật sự coi mình là Phật Tổ đương thời, Thế Tôn đương kim?
“Kệ Bồ Đề muốn làm gì?” Y không khỏi trầm tư.
Lúc này đám người xôn xao, Hứa Ứng nghe tiếng nhìn lại, là một tông chủ đại thế giới Thái Thủy bị những người khác áp giải tới trước mặt Kệ Bồ Đề.
Không biết vì sao Kệ Bồ Đề lại nổi giận, một luồng nghiệp hỏa đốt vị tông chủ kia thành tro bụi, nộ khí vẫn chưa nguôi.
Hứa Ứng đi tới trước mặt dò hỏi: “Vì sao Phật Tổ lại nổi giận?’
Kệ Bồ Đề nói: “Cấm Lung Tôn Giả ra ngoài giảng đạo, ức hiếp dân chúng, huyết tẩy mười bốn thôn trang, sát hại ba ngàn năm trăm người, ép các thôn xóm thành trấn thờ phụng ta, cho nên phải giết.’