Y cạn sạch hứng thú, lắc đầu, bước chân theo dòng lũ đi về Doanh Châu.
Tế Giác Phật tử giết quá nhiều Thi Tiên, Quỷ Tiên nên bị mấy tên Thi Quân vây đánh, lúc trước còn có chỗ xê dịch nhưng giờ dòng lũ địa từ đã đứt đoạn, không gian thu hẹp, khiến hắn khá chật ật.
Tế Giác Phật tử vừa đánh vừa chạy, liếc mắt thấy Hứa Ứng, vội vàng cao giọng nói: “A Ứng thí chủ, cứu ta~~”
Hứa Ứng thấy hắn, trong mắt đầy bi quan chán nản, lắc đầu nói: “Phật tử, chúng ta sớm muộn gì cũng chết, chết sớm hay chết muộn có gì khác nhau?”
Tế Giác Phật tử đờ người, bị một Thi Quân đánh lăn lông lốc.
Cũng may Kim Thân của hắn cực kỳ cường đại, thậm chí đòn vừa rồi của Thi Quân cũng không thể giết chết hắn.”
Những Thi Quân khác nhanh chân lao tới, bao vây chặn đánh, các loại thần thông trút xuống như mưa, Tế Giác Phật tử hô to gọi nhỏ, trốn đông trốn tây.
Hứa Ứng coi như không thấy, mắt điếc tai ngơ, bất tri bất giác rời khỏi dòng lũ địa từ trở lại Doanh Châu.
Y đi tới khu đất Hứa gia, ngồi trên thềm đá, buồn bực ngán ngẩm, không muốn phấn đấu, không muốn báo thù, càng không muốn mở động thiên cuối cùng.
Thậm chí y không có chút tinh thần nào tu luyện kiếm đạo nguyên thần.
Giọng nói của Tế Giác Phật tử vang lên ở đằng xa: “A Ứng thí chủ, ngươi mau cứu ta, phật pháp trên người ngươi đã mất hữu lực! Ngươi mau cứu ta, ta mới cứu ngươi được!”
“Bịch!”
Hắn bị một Thi Quân đánh bay, đâm vào một dãy núi phía xa, từng tên Thi Quân lao tới, hung hăng tấn công, ngay cả tiên sơn cũng bị đánh cho đất rung núi chuyển, ngọn núi nứt vỡ!
Hứa Ứng thu ánh mắt, tiếp tục suy nghĩ xuất thần.
Không bao lâu sau, đột nhiên một tiếng cười to vang lên: “Trời cao không bạc đãi ta! Cuối cùng ta cũng được Quy Đạo ngọc bàn tán thành, nhận được truyền thừa Chí Tôn!”
Nguồn gốc của tiếng cười kia chính là Ninh Thanh công tử.
Hắn trốn trong một tòa tiên sơn trên Doanh Châu, lợi dụng pháp môn Quy Đạo ngọc bàn truyền thụ để bố trí phong tỏa, ngay cả Bình Nam Thiên Quân thống lĩnh Thi Tiên Quỷ Tiên trong Thi Quỷ tiên vực cũng không thể tìm ra hắn.
Trong thời gian này Ninh Thanh công tử luyện hóa Quy Đạo ngọc bàn, nhận được công pháp Chí Tôn lưu lại trong ngọc bàn, tập trung tu hành, có chút thành tựu, tu vi thực lực tiến bộ nhanh chóng, không khỏi vui mừng như điên.
Hắn đột nhiên chú ý tới Hứa Ứng trên thềm đá ở khu đất Hứa gia, trong lòng giật mình, đang định bỏ chạy.
Hứa Ứng hai tay chống cằm, uể oải liếc mắt nhìn hắn một cái, vẫn không có động tĩnh gì.
Ninh Thanh thấy y không giết tới cướp Quy Đạo ngọc bàn, trong lòng buông lỏng, thầm nghĩ: “Sao ta phải sợ hắn nhỉ? Lần trước hắn đánh bại được ta là do trong công pháp của cha ta có sơ hở, bị hắn phát hiện ra. Hắn chỉ may mắn thắng được thôi. Lần này ta nhận được công pháp Chí Tôn, Đại Động Tạo Hóa Quy Nguyên kinh, hắn đã không phải đối thủ của ta!”
Hứa Ứng ngồi ngây ra tại đó không hề nhúc nhích, ngược lại khiến Ninh Thanh công tử hứng thú, bay thẳng tới.
“Hứa Ứng, ta nhận được Quy Đạo ngọc bàn, ngươi không thấy hâm mộ ư?”
Ninh Thanh công tử hạ xuống trước mặt Hứa Ứng, tế Quy Đạo ngọc bàn lên, thản nhiên nói: “Bảo vật này là Chí Tôn chi bảo, ngươi nhảy vào trong ngọc bàn mà không đạt được bảo vật, ngươi không nghĩ thử xem vì sao bảo vật này lại rơi vào tay ta?”
Hứa Ứng không hứng thú, không buồn nhìn sang.
Ninh Thanh công tử nói: “Vốn dĩ ta tu luyện Vô Thượng Huyền Nguyên Ngọc Đường đại pháp của cha ta, tưởng pháp môn này là thiên hạ vô địch. Sau khi bị ngươi đánh bại, ta phát hiện trong công pháp của cha ta có sơ hở. Ta vốn định thỉnh giáo Thiên đạo ở chỗ ngươi, bù đắp sở hở của Ngọc Đường đại pháp. Nhưng sau khi đạt được Quy Đạo ngọc bàn, ta mới phát hiện Ngọc Đường đại pháp thì tính là gì?”
Hắn cười tự phụ: “Bây giờ ta có công pháp còn tốt hơn! Đại Động Tạo Hóa Quy Nguyên kinh là công pháp cấp Chí Tôn, có được pháp môn này ta có thể tu thành Đế Quân! Nhưng Tiên giới thiếu thốn tài nguyên, ta muốn tu luyện tới cảnh giới cao hơn, cách tốt nhất là để cha ta dịch mông đi, nhường lại chức vị Thái Tuế Thiên Tôn cho ta, ta mới có đủ nhiều tài nguyên, tu luyện tới cảnh giới cao hơn!”
Hứa Ứng ngẩng đầu lên nhìn hắn, hờ hững nói: “Phụ thân ngươi sẽ không thoái vị nhường ngươi!”
“Ông ấy chắc chắn phải nhường!”
Ninh Thanh công tử cực kỳ tự tin: “Ông ta không nhường cũng phải nhường!”
Hứa Ứng hiếu kỳ nói: “Đại Động Tạo Hóa Quy Nguyên kinh là công pháp của người khác, ngươi học tập công pháp của người khác, không có con đường của mình, ngươi không thấy hổ thẹn ư?”
“Không hổ thẹn!”
Ninh Thanh công tử cười lạnh nói: “Người khác chế xe ngựa, chẳng lẽ ta còn phải phát minh ra bánh xe lần nữa à? Có thì cứ lấy mà dùng, sao phải kiên quyết đòi tạo mới. Cho dù ta đứng trên vai ai đi nữa, chỉ cần đứng đủ cao thì người khác đều phải ở dưới chân ta.”