Hắn thoáng chần chờ, nhưng lại thấy cánh cửa đạo quán mở ra.
Một đạo nhân mặt mày quắc thước lọt vào tầm mắt hắn, lưng đeo một vỏ kiếm, trong vỏ kiếm trống rỗng.
Lúc này trên bầu trời sạch sẽ chấn động, chỉ thấy một luồng kiếm quang từ trên trời giáng xuống, keng một tiếng trở lại vỏ kiếm.
Ninh Thanh công tử lập tức hiểu được, cúi gập người nói: “Đa tạ ơn cứu mạng của tiền bối. Xin hỏi tiền bối là thần thánh phương nào?’
Quy Xà nhị thần tướng bước lên trước, Quy Tướng cười nói: “Vị này là Chân Võ Tướng Quân trong Tứ Thánh Chân Quân, Huyền Thiên Thượng Đế, Bắc Cực Hữu Thánh Chân Quân, Đãng Ma Thiên Tôn!"
Chân Võ Huyền Thiên Thượng Đế nói: “Chúng ta hữu duyên, có thể vào đạo quan của ta.”
Ninh Thanh công tử thoáng chần chờ: “Danh hiệu này không phân biệt Chân Quân Đế Quân và Thiên Tôn, chắc chắn là lão ma đầu lão phản tặc thời cổ đại. Nếu ta tiến vào đạo quan của hắn, ta cũng là phản tặc...”
Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên bầu trời sạch sẽ đan xen, giữa tầng mây như có thần ma gây sóng gió, không khỏi cắn răng bước vào Chân Võ quan.
Tiên giới, Tiên Đình, Thái Tuế Thiên Tôn phủ.
Thái Tuế Thiên Tôn Ninh Trọng đang tu luyện Vô Thượng Huyền Nguyên Ngọc Đường đại pháp, đột nhiên trong lòng có cảm giác, đứng dậy viết một lát thư, gọi mẫu thân của Ninh Thanh tới nói: “Con của ngươi tạo phản, giờ đã thành phản tặc Tiên giới. bây giờ ta và mẹ con ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt. Đây là thư hưu thê.”
“Lão gia chớ hoảng. Đợi ta viết một lá thư tuyên bố cho thiên hạ đoạn tuyệt quan hệ với nghiệt tử, lão già không cần vừa thư hưu thê nữa.”
Ninh Trọng nghe vậy cười nói: “Vẫn là phu nhân sáng suốt.” Nói xong đốt lá thư kia đi, hai vợ chồng cùng tuyên bố với bên ngoài đoạn tuyệt quan hệ phụ tử mẫu tử với Ninh Thanh.
Thế giới Đông Ly, lê dân bách tính ở nơi này đã phải chịu đủ loại khổ sở do Ma đạo xâm lấn, thiên địa đại đạo thời cổ đại khôi phục, va chạm với thiên địa đại đạo hiện tại, khiến thế giới Đông Ly tựa như Ma Vực.
Đột nhiên hào quang đầy trời tụ tập, có nguyên thần hùng vĩ khôi phục.
Nguyên thần xé gió bay đi, chỉ lưu lại một phần mộ cổ tiên.
Có người to gan đi vào trong mộ, chỉ thấy trên bia đá viết:
Bắc Cực Dực Thánh Hắc Sát Đại nguyên soái
Trữ Khánh Bảo Đức Chân Quân
Chứng Quả Du Hành Tam Giới Thiên Tôn
Dực Thánh Hạo Thiên Thượng Đế
Mọi người không khỏi kinh ngạc: “Đế, Quân, Thánh, Thiên Tôn, tập hợp tất cả danh hiệu này, chẳng lẽ cổ tiên được mai táng trong mộ là loại mù chữ?”
Cùng một ngày, tất cả các thế giới bị Ma đạo xâm lấn đều gặp dị tượng thiên địa chấn động, vài tòa tiên sơn hay tiên mộ bất chợt xuất hiện, chôn cất tiên nhân bên trong.
Những di tích cổ xưa chưa từng hiển hiện trước mặt người đời cũng dồn dập xuất hiện.
Càng ngày càng nhiều thế giới có hiện tượng đại đạo cổ xưa khôi phục, khiến lòng người trong Chư Thiên Vạn Giới bàng hoàng.
Có người từ Tổ Đình trở về, mang theo một tin tức: “Ma đạo xâm lấn càng ngày càng nghiêm trọng là vì thiên địa đại đạo của Ma Vực đang thức tỉnh, trùm thổ phỉ Ma Vực Tiểu Thiên Tôn chế tạo thần khí bổ thiên, khiến Ma đạo như lửa lớn đun dầu, dần dần hưng thịnh hoàn chỉnh!”
Dần dần dà càng lúc càng nhiều tin tức từ Tổ Đình đưa về: “Ma Vực Tiểu Thiên Tôn chế tạo thần khí bổ thiên, mấy ngày nay có càng nhiều thần khí bổ thiên bay lên không trung! Tiểu Thiên Tôn định tạo phản!”
Lúc này có người định đốt hương định liên lạc với thượng giới, ý đồ bẩm báo chuyện này lên Tiên giới!
Tiên nhân trên Tiên giới không tu luyện hương hỏa, còn thế giới Thiên Đạo lại là nơi lực lượng hương hỏa ngưng tụ thành, vì vậy hương hỏa trên thế gian phải tới thế giới Thiên Đạo trước rồi mới qua thế giới Thiên Đạo đi lên Tiên giới.
Nhưng Hứa Ứng giết vào thế giới Thiên Đạo, đoạn tuyệt thiên địa, bây giờ con đường hương hỏa này đã bị Hứa Ứng lấp kín, cho dù người dưới hạ giới có muốn báo cáo lên Tiên giới cũng không liên lạc được.
Còn Lôi Bộ, vẫn đang giải mã phù văn Thiên đạo, định nắm lại quyền khống chế thế giới Thiên Đạo, cũng không rảnh hỏi tới chuyện dưới hạ giới.
Luyện khí sĩ Chư Thiên Vạn Giới đều có cảm giác mưa gió sắp tới.
Đại thế giới Nguyên Sơ, Hứa Ứng ra khỏi tiên mộ Đan Thiên Thượng Đế, lơ đãng liếc mắt, chỉ thấy trên bầu trời có chiếc thuyền gỗ mục nát bồng bềnh, trên thuyền gỗ là một nữ nhân áo đỏ trẻ tuổi xinh xắn, tư thế hiên ngang, lộ rõ vẻ bất phàm.
Hứa Ứng quan sát một lượt, cô gái áo đỏ kia mỉm cười gật đầu với y, Hứa Ứng cũng nhẹ nhàng cúi người hoàn lễ, thu ánh mắt, rời khỏi tiên mộ.
“Chắc là một cô nàng tới góp vui.” Y nghĩ thầm trong lòng.