Lực lượng tạo hóa trong Quy Đạo ngọc bàn tràn vào thân thể hắn, nhanh chóng chữa trị đạo thương cho hắn.
Bóng người trong vầng hào quang cười lạnh nói: “Đạo huynh, ngươi giả chết thoát thân, giấu giếm tới tận lúc này, tưởng là ta không biết à? Ta luyện hóa bảo vật này lâu như vậy, đã biết thừa ngươi vẫn ở nhân thế. Bây giờ ngươi còn nhẫn nhịn được ư?”
Hắn lại cong ngón tay búng một cái, lại một luồng hao quang bay ra.
Ninh Thanh cả người cả ngọc bàn lăn lông lóc rơi xuống hạ giới. Vừa rồi thương thế của Ninh Thanh đã khỏi hẳn, nhưng giờ phút xương cốt toàn thân vỡ vụn, nguyên thần bị chỉ vừa rồi đánh nổ!
Thân hình trong hào quang lại bắn ra một chỉ, thản nhiên nói: “Năm xưa ngươi không muốn bảo bối Chí Tôn rơi vào tay ta, vì ta là người khó khống chế. Nhưng cuối cùng thì sao, vẫn bị ta tính toán gắt gao, không thể không rơi vào tay ta! Ngươi không dám hiện ra chân thân, chỉ dựa vào một món bảo bối Chí Tôn thì đừng mơ chạy khỏi lòng bàn tay ta!”
Hắn xuất chỉ, Ninh Thanh rầm một tiếng nổ tung!
Thân hình trong hào quang lại xuất chỉ, đang định giải quyết triệt để Ninh Thanh, đột nhiên hắn biến sắc, xoay hướng chỉ đâm ra!
“Keng!”
Từng tiếng vang cất lên, một luồng kiếm quang va chạm với đầu ngón tay hắn, khiến hư không tiếp giáp tiên phàm như ngưng bặt lại!
Lực lượng cuồng bạo không gì sánh được lập tức bộc phát khắp bốn phương tám hướng!
Dưới ngọc bàn, thanh quang dâng trào, hóa thành luồng tạo hóa chi khí, Ninh Thanh công tử tái tạo máu thịt, khôi phục, lại thai nghén trong tạo hóa chi khí.
Hắn cũng gặp họa đắc phúc, được tạo hóa chi khí tái tạo, thân thể nguyên thần của hắn càng cường đại hơn trước kia. Nhưng chỉ riêng dư uy khi luồng kiếm quang kia va chạm với chỉ lực cũng khiến hắn chịu chấn động tới mức hộc máu liên tục.
Ninh Thanh công tử giãy dụa tìm đường sống, ra sức bỏ chạy xuống hạ giới, trong lòng thầm hối hận: “Sao ta lại về Tiên giới làm gì? Nếu ta ở dưới hạ giới, cho dù ở cùng tên khốn kiếp Hứa Ứng kia cũng đỡ hơn kết cục bây giờ... Không đúng, nếu ở cùng Hứa Ứng không khéo ta đã bị hắn đánh chết rồi!”
Kiếm quang như cầu vồng từ hạ giới đánh tới, hào quang nhanh chóng lóe lên bên cạnh Ninh Thanh.
Ninh Thanh không khỏi kinh hãi, giơ hai tay ra sức bảo vệ gương mặt, nhanh chóng rơi xuống bên dưới.
Từng luồng kiếm quang đặc sắc tuyệt luân lướt qua bên cạnh hắn, nghênh chiến thế công của bóng người thần bí trong hào quang, tạo ra chấn động khủng khiếp hơn sau lưng hắn.
“Huyền Thiên Thượng Đế, Chân Võ Đế Quân thời cổ đại, ta đã phục sinh ngươi, sao ngươi có thể lấy oán trả ơn?”
Giọng nói tựa nam tựa nữ trong hào quang vang lên, quanh quẩn bên tai Ninh Thanh, đạo âm nổ tung xung quanh, xâm nhập suy nghĩ của hắn. Tiên đạo kia tùy tiện lan tràn trong cơ thể Ninh Thanh, xâm nhiễm đạo hạnh của hắn, khiến khu vực Hi Di của hắn lập tức xuất hiện Tiên đạo ô nhiễm!
Trên Ngũ Nhạc tiên sơn có đủ thứ thực vật sinh trưởng, nơi thủy hỏa giao luyện thì cân bằng bị phá vỡ, chân thủy chân hỏa dâng trào xung quanh, phá hủy mọi thứ vết nứt đường. Thập Nhị Trọng Lâu vặn vẹo bành trướng, Dao Trì lan tràn, Thần Kiều đùng đùng nổ tung!
Con mắt hắn hóa thành thực vật mọc ra, trong miệng cũng có xúc tu rất dài nhô tới, mái tóc múa lượn, hóa thành từng con mãng xà.
Nhưng cũng may Quy Đạo ngọc bàn vẫn đang phát huy uy lực, cho dù đạo âm Tiên đạo kia có quỷ dị thế nào đi nữa, tạo hóa chi khí cũng có thể khiến hắn khôi phục như lúc ban đầu.
Chẳng qua quá trình đó chẳng dễ chịu gì.
Ninh Thanh công tử men theo từng luồng kiếm quang từ dưới hạ giới đâm tới, rơi thẳng xuống, cảnh tượng xung quanh trở nên sặc sỡ đủ loại màu sắc, như đang gặp ác mộng.
Lại có từng bàn tay khổng lồ xuất hiện trong hư không, nhô thẳng tới, chộp về phía hắn, mỗi lúc như vậy lại có kiếm quang ngăn cản giúp hắn.
Chuyện tới nước này Ninh Thanh công tử cũng hiểu được: “Chỉ cần men theo hướng kiếm quang này, ta có thể giữ được tính mạng!’
Hắn dốc toàn bộ năng lực, rơi xuống hướng phát ra kiếm quang.
Đột nhiên muôn vàn sông núi hiện lên phía trước, Ninh Thanh công tử quát lớn một tiếng, chắn hai tay trước người, ầm ầm rơi xuống đất, đập thành một cái hố lớn dưới đất rồi lại bắn ngược ra khỏi hố, lại rơi thẳng xuống.
Hắn lăn lông lốc, văng xa hơn mười dặm, khó khăn lắm mới dừng lại được.
Xương cốt toàn thân hắn đã đứt đoạn, lục phủ ngũ tạng tổn hại nặng nề, thân thể nguyên thần trọng thương, đầu óc còn có đạo âm kỳ quái vang vọng, không ngừng phá hoại thân thể và nguyên thần của hắn.
Nhưng cũng may Quy Đạo ngọc bàn vẫn bàn, có thể giúp hắn chữa trị thương thế.
Ninh Thanh công tử lảo đảo đứng dậy, ngẩng đầu lên thấy một tòa đạo quán đứng sừng sững trước mặt mình. Hắn tình cờ lăn tới trước cửa đạo quán này.