Y mới mở Đệ Tam Thiên Quan, đột nhiên một tiếng niệm phật vang lên, giọng nói của Đạo Nguyên pháp sư truyền tới: “Hứa thí chủ, từ khi chia tay tới giờ không có vấn đề gì chứ?”
Hứa Ứng kinh ngạc quay đầu lại, quả nhiên thấy Đạo Nguyên pháp sư đang từ Tu Di sơn đi tới, toàn thân tỏa phật quang, chiếu rọi khắp bầu trời. Trên không trung còn hiện ra vô số thần phật, cực kỳ tráng lệ.
Tế Giác vừa mừng vừa sợ, vội vàng chào nói: “Sư huynh, huynh thành Phật rồi?’
Đạo Nguyên pháp sư quan sát hắn từ trên xuống dưới, kinh ngạc nói: “Ngươi là...”
Hứa Ứng nói: “Vị này là Tế Giác, là một tăng nhân trong chùa miếu ở thế giới Nguyên Thú chúng ta, vốn là bạn thân của ta, sau này xuất gia làm hòa thượng.”
Tế Giác thầm buồn bực, trong lòng suy nghĩ: “A Ứng thí chủ đa nghi quá mức? Chẳng lẽ là hiệu ứng của đại chú chữ Ngược? Nếu không sao lại đa nghi như vậy?”
Hắn âm thầm quan sát Hứa Ứng, có nhìn thế nào cũng không giống bị lục tự phong ấn ảnh hưởng.
Đạo Nguyên pháp sư sắc mặt nghiêm nghị nói: “Ta tới Tu Di sơn ngồi trước Đại Lôi âm tự dùng phật pháp luyện hóa Kệ Bồ Đề, chợt thấy giữa thiên địa có đại đạo thời chư phật sinh ra, trong lúc giao cảm lại tu thành Phật Đà!”
Hứa Ứng bán tín bán nghi nói: “Sao đệ tử các tông môn đều thành hòa thượng?’
Đạo Nguyên pháp sư nói: “Ta hàng phục Kệ Bồ Đề, tu Phật Đà, rất nhiều tông môn tới tới đây bái lạy, nghe phật pháp của ta, được ta cảm hóa, cam tâm gia nhập Phật môn. Ngã phật từ bi, muốn tôn vinh Phật môn còn cần những người như vậy giúp đỡ.”
Bấy giờ Hứa Ứng mới yên tâm, cười nói: “Hóa ra là thế. Pháp sư, lần trước ngươi cho ta mượn phật châu của Phật Tổ, ta mang đến trả ngươi đây.”
Y lấy phật châu ra, rất cung kính dâng hai tay lên.
Đạo Nguyên pháp sư cầm phật châu đeo lên người, cười nói: “Hứa thí chủ đúng là người đáng tin cậy.”
Hứa Ứng cười nói: “Phật châu này cực kỳ bất phàm, để nó lại bên người Đạo Nguyên pháp sư, có thể trấn áp Kệ Bồ Đề.
Đạo Nguyên pháp sư cười nói: “Hứa thí chủ theo ta tới Đại Lôi âm tự, ở chơi vài ngày, ta giúp thí chủ hóa giải phong ấn nguyền rủa.”
Hứa Ứng khẽ gật đầu, cùng hắn tới Đại Lôi âm tự. Đạo Nguyên pháp sư cười nói: “Phong ấn nguyền rủa của ngươi cực kỳ ngoan cố, nhưng đối với ta phá giải lại không khó. SAu khi tới Đại Lôi âm tự, ta sẽ giúp thí chủ hóa giải.”
“Pháp sư, làm sao ngươi chết?” Hứa Ứng dò hỏi.
Đạo Nguyên pháp sư kinh ngạc nói: “Cái gì?’
Hứa Ứng sắc mặt rầu rĩ nói: “Ai giết ngươi, biến thành bộ dáng ngươi lừa gạt ta? Người này đúng là to gan.”
Đạo Nguyên pháp sư lấy làm lạ, Tế Giác Phật tử cũng cực kỳ kinh ngạc.
Hắn mới lần đầu xuống núi, chẳng khác nào một tờ giấy trắng, chưa từng thấy nhân gian hiểm ác.
Đạo Nguyên pháp sư bật cười nói: “Sao Hứa thí chủ lại nói vậy?’
Ánh mắt Hứa Ứng khó giấu nỗi đau buồn, nói: “Ta và pháp sư gặp nhau tại Vọng Hương đài, pháp sư đối đãi với ta rất đơn thuần, không chút xảo trá, là người thuần túy nhất mà ta từng gặp. Cho dù dùng pháp thuật tạo hóa tái tạo thân thể ngươi cũng khó mà bắt chước được thần vận, bắt chước được cái ngây thơ đó.”
Đạo Nguyên pháp sư cảm khái nói: “Đạo Nguyên sư điệt đúng là kỳ tài, tiếc là hắn vẫn phải chết. Nhưng cho dù ngươi có nhìn ra cũng đã sao? Ngươi tưởng dựa vào phật châu của Phật Tổ là có thể trấn áp được ta? Ngươi đừng nằm mơ!”
Hắn đeo phật châu Phật Tổ trên cổ, thản nhiên nói: “Cho dù Phật Tổ còn sống, khả năng cảm ứng của hắn với chuỗi phật châu này cũng chỉ là loáng loáng. Hắn không thể phát huy được vài phần uy lực của phật châu này. Phật Tổ phải ở bên cạnh mới có thể phát huy hết uy lực của phật châu.”
Đạo Nguyên pháp sư cười nói: “Hứa Ứng, ngươi tưởng ngươi dâng bảo vật này lên, treo bảo vật này trên cổ ta thì ta sẽ bị ngươi khống chế? Thật ra phật châu treo trên cổ ta rồi, chỉ có ta mới có thể phát huy uy lực lớn nhất của phật châu.”
Giọng nói của hắn mang theo tà tính, có mị lực như dụ người khác đọa lạc: “Suy nghĩ của ngươi chiếu rọi trong đạo tâm của ta, rõ mồn một ngay trước mắt. Ngươi đã bị ta nhìn thấu, như một đứa trẻ không mặc bất cứ quần áo gì, trần truồng...”
“Khoan?”
Hứa Ứng giơ tay lên: “Phật Tổ không ở bên cạnh ngươi, nhưng ta ở bên cạnh ngươi, có gì khác nhau?’
Chuỗi hạt trên cổ Đạo Nguyên pháp sư đột nhiên bay lên.
Đạo Nguyên pháp sư biến sắc, chỉ cảm thấy mình bị nhốt giữa từng viên phật châu, không cách nào lao ra.
Hắn phân ra một luồng hồn phách luyện thành hóa thân, biến thành bộ dạng Đạo Nguyên pháp sư, định trêu đùa Hứa Ứng, mèo vờn chuột chỉ cần đùa bỡn cũng có thể giết chết chuột.
Nhưng chuỗi phật châu này xoay tròn bồng bềnh, phật ấn xao động, không ngờ lại khóa phân hồn và pháp lực của hắn giữa từng viên phật châu, không thể động đậy, cũng không thể trốn thoát!