Tế Giác Phật tử nói: “Tà Phật Kệ Bồ Đề nói với ta, nếu muốn thành phật thì phải tới Tổ Đình. Tiểu Thiên Tôn của Tổ Đình bổ thiên, hắn bảo ta tới đây thành Phật. Ta cần tới gặp vị lãnh tụ Tổ Đình này!”
Ninh Thanh thoáng chần chờ, cũng muốn tới bái kiếm Tiểu Thiên Tôn.
Tuy Tiểu Thiên Tôn không có mấy thanh danh trên Tiên giới, nhưng sau khi tới Tổ Đình là không ai không biết không người không hay, ngay cả Quy Xà nhị thần tướng cũng khen ngợi không dứt lời.
Nhất là Ninh Thanh chứng kiến dị thượng thiên địa đại đạo Tổ Đình khôi phục, càng cảm thấy khâm phục Tiểu Thiên Tôn. Bản thân đã làm phản tặc, sao lại không tới nhận biết vị đại hào kiệt này?
Nhưng hắn vừa bái sư, không biết Chân Võ Đế Quân có thả cho hắn đi không.
Hắn mới nghĩ tới đây, giọng nói của Chân Võ Đế Quân lại vang lên bên tai hắn: “Ninh Thanh, ngươi cắm giữ Quy Đạo ngọc bàn, có tác dụng rất lớn đối với việc khôi phục Tổ Đình của Tiểu Thiên Tôn. Ngươi và Tế Giác Phật tử tới gặp Tiểu Thiên Tôn đi!”
Ninh Thanh vui mừng, cúi người nhận lệnh, cùng Tế Giác rời khỏi Chân Võ quan, đi về phía Tử Vi tàn cảnh.
Hứa Ứng và Thương Thiên Đế Quân bầu bạn, hiện tại Thương Thiên Đế Quân mang hình tượng đạo nhân trung niên, mặt mày vuông vắn đầy đặn, trên bờ môi để hai hàng râu nhỏ, dưới cằm cũng có một nhúm râu, mắt một mí, thần quang nội liễm, luôn cười hì hì, dáng vẻ rất dễ bắt chuyện.
Nhưng mấy ngày gần đây hắn chẳng cười nổi.
Hứa Ứng xin hắn chỉ dạy nan đề tu hành, vốn dĩ Thương Thiên Đế Quân tưởng là vấn đề mà y hỏi cấp bậc cùng lắm chỉ là Thiên Tiên Tiên Vương gì đó thôi, có hỏi cũng chẳng sao.
Nhưng Hứa Ứng vừa mở miệng đã là vấn đề đại đạo Ly Hận thiên, vấn đề đại đạo Ngọc Hư cung, vấn đề đại đạo Hư Hoàng, hoặc là vấn đề phá giải phù văn Tiên đạo của Đế Quân, hoặc là vấn đề phương pháp tu luyện bất diệt chân linh.
Những vấn đề này, Thương Thiên Đế Quân không đáp được cái nào, đành mắt lớn trừng mắt nhỏ.
Mấy ngày sau, tuy Hứa Ứng đối xử với hắn vẫn rất khách khí, nhưng sau lưng, hắn nghe thấy mấy âm thanh vang lên trong miệng Hứa Ứng, nói hắn bất học vô thuật, giả danh lừa bịp.
Thương Thiên Đế Quân tức giận tới mức muốn bùng nổ, thầm nghĩ: “Vấn đề mà ngươi hỏi cũng coi là vấn đề? Cho dù có hỏi Chí Tôn cũng chưa chắc đã trả lời được vấn đề của ngươi. Huống chi ta còn không phải Chí Tôn!”
Hắn lại không biết, những vấn đề quấy nhiễu Hứa Ứng thường là như vậy.
Có thể nói đạo hạnh của Hứa Ứng đã gần đặt chân tới cấp độ của Thương Thiên Đế Quân, nhưng tu vi còn kém xa.
Lúc này Thương Thiên Đế Quân lơ đãng quay đầu lại, chỉ thấy chiếc bè tiên kia vẫn đang đi theo bọn họ không nhanh không chậm, chèo trên tầng mây.
Thương Thiên Đế Quân thu ánh mắt lại, thầm nghĩ: “Cô gái áo đỏ trên bè tiên có ý đồ ra sao? Vì sao luôn bám theo chúng ta, không tới gần cũng không nói năng gì?’
Ánh mắt Tiểu Hi Tiên tập trung nhìn Hứa Ứng, thầm nghĩ: “Trong những người lên bè tiên hạ giới lần này, kẻ mạnh nhất là Biên Hoang Tiên Vương Đinh Tư Mục. Còn người mạnh nhất trong đám người hạ giới lần trước là người đứng đầu Ẩn Địa Tứ Sát - Hách Khai Dương. Bát Môn Nghịch Thuận Sinh Tử quyết của hắn có thể xưng là tuyệt diệu trong số Tiên Vương. Chắc bây giờ hắn đang ở phía trước rồi?’
Đột nhiên trong lòng Tiểu Hi Tiên có cảm giác, chỉ thấy Tiểu Thiên Tôn áo trắng như tuyết đứng bên trên một thần khí bổ thiên, quan sát thần khí bổ thiên vận hành.
Tiểu Hi Tiên trong lòng giật mình, phát động bè tiên, vô thanh vô tức biến mất.
Tiểu Thiên Tôn trong lòng có cảm giác, quay đầu nhìn lại, chỉ kịp nhìn thấy bóng áo đỏ khi bè tiên lướt đi.
Tiểu Thiên Tôn kinh ngạc: “Bóng lưng này thật quen thuộc, hình như đã thấy ở đâu rồi.”
Hắn chìm vào hồi ức, trong trí nhớ cũng có một bóng người màu đỏ như vậy.
Có núi mọc như cây hòe nên được đặt theo tên, tương truyền ngọn núi này là một gốc thần thụ thời cổ đại chết đi rồi trở thành hóa thạch.
Hứa Ứng và Thương Thiên Đế Quân bay qua bên cạnh Hòe Sơn, chỉ thấy ngọn núi này thẳng tăm tắp, cực kỳ bất phàm, không khỏi tấm tắc lấy làm lạ.
Thương Thiên Đế Quân chân khí nói: “Cây hòe này cũng là một vị đạo hữu thành tựu bất phàm, đáng tiếc không tránh được đạo khóc, đến mức hóa đá mà chết.’
Hứa Ứng tồn tưởng Tru Tiên kiếm khí, chống lại phong ấn của Đế Quân, nghe vậy nói: “Đạo huynh, thế nào là đạo khóc?”
Thương Thiên Đế Quân nói: “Người đắc đạo nghe thấy tiếng rên rỉ của đại đạo, thấy trời xanh đổ máu, chính là đạo khóc. Khi đạo khóc vạn đạo vắng lặng, ta từng nghe thấy đạo khóc, đó là lúc triều tịch cường thịnh.’
Đột nhiên hắn biến sắc, không giận mà uy, giọng nói vang vọng: “Tiên giới phái người tới tìm ta nhanh vậy à!”