Cứ thế hơn mười ngày, không ngờ tu vi thực lực của Tế Giác tiến bộ rất nhiều.
Tế Giác chỉ cảm thấy hắn như một vị sư phụ khác của mình, trong lòng vừa cảm kích lại vừa lo lắng bất an. Dù sao Kệ Bồ Đề là Tà Phật, lần này hắn trở về cũng là để giải quyết vấn đề Kệ Bồ Đề, trả lại thanh tịnh cho Phật môn. Nhưng Kệ Bồ Đề đối đãi với hắn tốt như vậy khiến hắn khó xử.
Những ngày này Hứa Ứng lại chán nản, thi thoảng tu luyện một chút, còn lại chỉ nắm, có khi ngửa bụng ngáy o o.
Có lúc còn đứng trước mặt Tôn Giả, La Hán nhổ lông, rất ngang tàng.
“Phật châu của Hứa Ứng là Đạo Nguyên cho hắn?” Kệ Bồ Đề liếc mắt thấy Hứa Ứng ngủ ở thềm cửa, trong lòng cực kỳ khó chịu, dò hỏi.
Tế Giác nói: “Là Đạo Nguyên sư huynh tặng hắn, nói là dùng để đề phòng ngươi.”
Kệ Bồ Đề nhìn Hứa Ứng một cái, lại nhìn Tế Giác một cái, như đang suy tư. Một lúc lâu sau hắn mới nói: “Tu vi của ngươi đã đủ, nếu muốn thành Phật, thế giới Cực Lạc không được, ngươi nên tới Tổ Đình. Thiên địa đại đạo ở đó sắp khôi phục, ở đó ngươi mới có thể thành phật.”
Tế Giác cảm tạ.
Kệ Bồ Đề liếc mắt thấy Hứa Ứng tỉnh ngủ, lê giày xoàn xoạt leo lên bàn thờ tìm đồ ăn, trong lòng càng chán ghét.
“Đạo Nguyên chọn hắn làm hộ pháp cho Phật môn, có nhìn thế nào cũng không đúng.”
Kệ Bồ Đề thầm nhủ trong lòng: “Ta rất muốn giết chết hắn và tiểu hòa thượng này, nhưng Phật môn một cây làm chẳng nên non, ta nhất định phải suy tính cho thất bại của mình, lưu lại chút mầm mống.”
Hắn nhìn về phía Tế Giác, sát tâm nổi lên, nhưng vẫn cố nhịn xuống, quay người bỏ đi nói: “Mấy hôm tới ta sẽ bế quan, không ai được phép rời khỏi Tu Di sơn thế giới Cực Lạc!”
Hứa Ứng nghe vậy đứng phắt dậy, tới tìm Tế Giác nói: “Tà Phật bế quan chính là thời điểm rời khỏi thế giới Cực Lạc! Ngươi chuẩn bị chút đi, chúng ta xem thời cơ chạy trốn!”
Tế Giác cũng nhanh chóng đứng dậy, nói nhỏ: “Ta có thể đi bất cứ lúc nào, bao giờ thì chúng ta lên đường?”
Hứa Ứng cười nói: “Chờ một ngày đã, đợi Tà Phật bế quan nhập định, chúng ta có thể rời khỏi.”
Tế Giác khó nén nổi kích động, lại nói tiếp: “Thế giới Cực Lạc của Kệ Bồ Đề lợi hại như vậy, chúng ta phải dùng cách gì mới có thể chạy trốn?”
Hứa Ứng nói: “Ta cũng không phá vỡ thế giới Cực Lạc của hắn, nhưng hắn cũng không làm gì được Thiên Hải. Chúng ta chỉ còn con đường vượt biển thôi, thông qua mặt biển rời khỏi thế giới này.’
Đến ngày thứ hai, Tế Giác đang định làm bài tập buổi sáng như ngày thường, đột nhiên nhớ tới Kệ Bồ Đề, thầm nghĩ: “Tà Phật nói với ta câu đó là để ta tới Tổ Đình thành phật ư? Hắn còn nói sẽ bế quan, chắc là cố ý tạo cơ hội cho ta trốn thoát?”
Hắn mới vào đời chưa lâu, có nhiều chuyện không hiểu. Kệ Bồ Đề là Phật Tổ thống trị đại thế giới này, rõ ràng có thể phóng thích hắn và Hứa Ứng, sao lại phải làm việc phức tạp như vậy?
Mặt trời lên cao, Hứa Ứng tìm tới nói: “Chúng ta cùng đi dễ bị nghi ngờ. Ngươi đi trước, cứ nói phụng lệnh Phật Tổ xuống núi. Sau khi xuống núi ngươi đi tới Đông Hải. Ta đi sau ngươi, giữa trưa sẽ tới. Sau khi tới Đông Hải nếu trước khi mặt trời lặn không tìm được ta thì cứ vào Thiên Hải, tìm một thế giới ma hóa, nơi đó là đại thế giới Nguyên Sơ. Đi tới cuối đại thế giới Nguyên Sơ chính là Tổ Đình.”
Đây là lần đầu tiên Tế Giác đi đường một mình, trong lòng lo lắng bất an nói: “Ta không giỏi nói dối.”
Hứa Ứng khẽ nhíu mày nói: “Nếu thế ta dùng Hồ Thiên Chứng Đạo kinh giấu ngươi trong hư không, đưa ngươi xuống núi. Nhưng Hồ Thiên Chứng Đạo kinh của ta cũng không thành thạo, e là không đưa ngươi đi xa được.’
Tế Giác vội vàng gật đầu nói: “Chỉ cần đưa ta ra khỏi Tu Di sơn là được.”
Tuy nói vậy, Tu Di sơn cực kỳ rộng lớn, thậm chí có ba vầng thái dương xoay tròn xung quanh, muốn giấu giếm Tế Giác trong hư không đưa ra khỏi Tu Di sơn cần pháp lực thần thức cực kỳ khổng lồ!
Hứa Ứng giơ tay vạch nhẹ một cái, chỉ thấy không gian vỡ ra, như một tấm vải bị bổ chính giữa, để lộ một lỗ hổng cao cỡ một người. Tế Giác vội vàng chui vào trong.
Hứa Ứng nói: “Ngươi cứ đi thẳng ra ngoài, đợi pháp lực của ta hao hết ngươi sẽ ngã ra khỏi hư không. Nhớ kỹ, trước khi mặt trời lặn mà không đợi được ta thì ngươi tự tới Tổ Đình!”
Tế Giác trịnh trọng nhận lời, cất bước đi ra ngoài núi. Nhắc tới cũng lạ, bước chân hắn đi về phía trước thì vết rách hư không cũng di chuyển theo, nhưng vết rách rất nhé nhỏ, chỉ là một đường kẻ tinh tế, loáng thoáng thấy được bên ngoài.
Tế Giác ghé sát mắt vào khe hở, lén lút nhìn ra ngoài, chỉ thấy Đại Lôi âm tự phòng ngự sâm nghiêm, tất cả chưởng giáo tông môn ở đại thế giới Thái Thủy đều quy y Phật môn, trở thành Tôn giả bảo vệ ngọn thần sơn này. Bọn họ qua lại trên không trung, không chỉ nghiêm cần người ngoài xâm nhập, còn đề phòng người bên trong đào tẩu.