Y dừng lại một chút rồi cười nói: “Phật tử, ta đưa ngươi tới Đại Lôi âm tự ở Tu Di sơn, Đạo Nguyên pháp sư trấn áp Tà Phật Kệ Bồ Đề ở đây. Tu vi của ngươi không tới nơi tới trốn không thể giúp ta chế ngự triệt để lục tự đại chú, phải nhờ Đạo Nguyên pháp sư giúp ta.”
Tế Giác kinh ngạc nói: “Đạo Nguyên sư huynh vẫn còn sống?”
“Đương nhiên vẫn còn sống, hắn là người thông minh, mượn đại đạo đặc biệt trong Vọng Hương đài giữ được tính mạng, sống đến tận bây giờ.’
Hứa Ứng tế Đệ Tam Thiên Quan lên, mở Thiên Quan ra, tìm kiếm đại thế giới Thái Thủy. Một khắc sau cánh cửa mở ra, phía sau chính là đại thế giới Thái Thủy, chỉ thấy xa xa là Tu Di sơn chót vót nguy nga.
Hai người đi ra khỏi cửa, Hứa Ứng lấy phật châu Phật Tổ ra nói: “Bảo vật này là Đạo Nguyên pháp sư giao cho ta, có thể nói đã cứu tính mạng ta. Vị pháp sư này đúng là bất phàm.”
Y khen không dứt lời nói: “Hắn cố gắng kéo dài tính mạng, đợi tới lúc Kệ Bồ Đề sắp thoát khỏi trấn áp mới rời núi, trấn áp Kệ Bồ Đề.”
Tế Giác nghiêm nghị nói: “Đạo Nguyên sư huynh tặng phật châu này cho ngươi cũng là cứu tính mạng ta.”
Hắn cũng kích động hẳn lên nói: “Phật Tổ từng nói nếu Đạo Nguyên sư huynh không sinh ra trong thời đại mạt pháp, chắc chắn thành tựu không thể ước lượng nổi. Nhưng thời kỳ sư huynh ra đã có đạo khóc, đại đạo mục nát, khiến sư huynh không cách nào tiến thêm một bước. Những năm nay cho dù sư huynh không thể trở thành Phật Đà, chắc tu vi cũng thâm sâu khôn lường!”
Hứa Ứng lại nghe hắn nhắc tới đạo khóc, thầm nghĩ: “Rốt cuộc đạo khóc là sao?’
Còn ngay lúc này, trong Đại Lôi âm tự, Tà Phật Kệ Bồ Đề đột nhiên trong lòng có cảm ứng, cười nói: “Hứa Ứng tới.”
Ngọc Xuyên công tử vừa mừng vừa sợ, mấy ngày nay hắn đang thỉnh giáo Kệ Bồ Đề, tu hành phật pháp, có rất nhiều tiến triển, nghe vậy nói: “Phật Tổ, bây giờ Hứa Ứng đang ở đâu?”
“Đang đi về phía này.”
Kệ Bồ Đề mỉm cười, thản nhiên nói: “Chúng ta chỉ cần chờ ở đây, hắn sẽ tự chui đầu vào lưới.”
Hứa Ứng và Tế Giác Phật tử bay về phía Tu Di sơn, xa xa đã thấy Đại Lôi âm tự từ giữa sườn núi di chuyển lên đỉnh núi, vàng son lộng lẫy. Trong chùa người tới kẻ đi cực kỳ náo nhiệt, hương khói hưng thịnh.’
Hứa Ứng dừng bước, nhìn quanh một lượt: “Chậm đã. Có vẻ kỳ quái, Đại Lôi âm tự này vốn ở sườn núi.”
Tế Giác Phật tử cũng nhìn quanh một lượt nói: “A Ứng thí chủ, ta nghe nói Đại Lôi âm tự vốn ở đỉnh núi? Chẳng lẽ Đạo Nguyên sư huynh trấn áp Kệ Bồ Đề xong lại dịch chuyển Đại Lôi âm tự về đỉnh núi?’
Hứa Ứng không đáp nhìn xung quanh, đột nhiên chuyển hướng, bay về phía một thánh địa cách xa Tu Di sơn.
Nơi đó vốn là thánh địa mà một Tiên Vương lưu lại, có rất nhiều luyện khí sĩ, trên bầu trời cũng có nhiều pháp bảo tiên gia treo trên bầu trời, rất nhiều hào quang phi thăng nối liền với thế giới Thiên Đạo.
Lúc này tiên khí trấn thủ tông môn không thấy đâu, Hứa Ứng đứng trên không trung nhìn lại, chỉ thấy luyện khí sĩ trên đỉnh núi đó ai nấy cạo tóc, đỉnh đầu trụi lủi, đang tạo hình đại phật.
Hứa Ứng trong lòng máy động, nói với Tế Giác Phật tử: “Chắc Đạo Nguyên pháp sư không phải người bức ép người khác lễ phật. Nếu ta đoán không sai, chắc chắn là Đạo Nguyên pháp sư phong ấn Kệ Bồ Đề thất bại, bây giờ trong Đại Lôi âm tự không phải ai khác mà chính là Kệ Bồ Đề!”
Tế Giác Phật tử thâm giật mình: “Kệ Bồ Đề không thể trốn thoát được, Phật Tổ và chư phật ra tay trấn áp hắn, hắn bị trấn áp trong địa cung không cách nào mở được phong ấn, làm sao mà thoát ra được?”
Đầu óc Hứa Ứng nhanh chóng suy nghĩ, nói: “Chắc chắn là Đế Quân phái người tới đây phá giải phong ấn địa cung. Đế Quân này vốn có trí tuệ cực cao, hắn giỏi về phong ấn Tiên đạo, tới nay ta vẫn chưa thể phá giải phong ấn của hắn. Nếu đã giỏi về phong ấn chắc chắn cũng giỏi về phá giải phong ấn. Nếu ngươi không tin chúng ta tới tông môn khác, chắc chắn nơi đó cũng toàn hòa thượng!”
Trong Đại Lôi âm tự, Kệ Bồ Đề quan sát nhất cử nhất động của Hứa Ứng, không khỏi nhíu chặt lông mày nói: “Sao tên này đa nghi vậy?’
Ngọc Xuyên công tử nhìn mặt mà nói chuyện: “Bất cứ ai bị mưu hại hơn bốn vạn năm cũng sẽ đa nghi. Phật Tổ, hay là trực tiếp ra tay...’
Kệ Bồ Đề khẽ lắc đầu, cười nói: “Không sao, cứ trêu đùa hắn thêm một chút.”
Tế Giác Phật tử theo Hứa Ứng tới một thánh sơn khác, quả nhiên thấy luyện khí sĩ ở đây đều cạo trọc đầu, còn có chấm hương trên đầu.
Tế Giác Phật tử trong lòng đau xót nói: “Đạo Nguyên sư huynh qua đời thật ư?”
Hứa Ứng không nghĩ ngợi nhiều lập tức tế Đệ Tam Thiên Quan lên nói: “Ngay cả Phật Tổ và chư phật cũng không thể giết chết Kệ Bồ Đề, chúng ta chạy mau thì hơn. Núi xanh còn đó lo gì thiếu củi đun, đợi tu vi của chúng ta có thành tựu lại tới báo thù Kệ Bồ Đề!”