“Kệ Bồ Đề, ngươi coi thường ta rồi. Chuỗi phật châu của ta đã treo trên cổ ngươi, cũng là đoán được ngươi không cách nào cướp được.’
Hứa Ứng phát động uy lực của phật châu, chỉ thấy từng viên phật châu càng lúc càng lớn, lượn quanh Đạo Nguyên pháp sư, phật ấn xao động, khóa chặt phân hồn pháp lực thần thức bên trong, luyện thành một thể, biến thành một hạt châu!
Hạt châu lơ lửng trong không trung, toàn thân đỏ máu, trông như hồng ngọc. Trong huyết châu có một Phật Đà nhỏ bé ngồi xếp bằng, chính là phân hồn pháp lực và thần thức của Kệ Bồ Đề!
Chỉ có điều Kệ Bồ Đề bên trong cực kỳ kinh hãi, muốn đứng dậy nhưng lại bị trấn áp không thể động đậy.
Hứa Ứng giơ tay nắm lấy huyết châu, tinh thần chán nản hạ giọng nói: “Pháp sư, hôm nay ta không thể báo thù cho ngươi, chỉ có thể đòi trước một ít lợi tức.”
Y siết chặt nắm tay, khí tức chấn động, bóp nát cả phân hồn pháp lực và thần thức của Kệ Bồ Đề!
Tế Giác ngơ ngác nhìn cảnh tượng này, một lúc lâu sau vẫn không nói gì.
Hứa Ứng trầm mặt, quay đầu lại, nhìn sang phía Tu Di sơn Đại Lôi âm tự, chỉ thấy nơi đó có phật quang hiển hiện, chiếu rọi hư không, loáng thoáng một vị đại phật ngang với Tu Di sơn tọa trấn trong hư không, gương mặt nở nụ cười đại từ bi.
Tu Di sơn cực kỳ to lớn, là trung tâm của đại thế giới Thái Thủy, thậm chí ảnh hưởng tới vận hành của nhật nguyệt, khiến thái dương xoay tròn xung quanh nó. Vị đại phật kia khổng lồ là vậy, âm thanh vọng tới: “Hứa Ứng, ngươi đúng là nhân kiệt, khiến ta cũng phải tán thưởng. Ta thật sự không ngờ ngươi có thể lật bàn trong tình huống như vậy.’
Hứa Ứng tế Đệ Tam Thiên Quan lên, nhanh chóng mở cửa nói: “Tà Phật lợi hại, chúng ta còn xa mới địch nổi, đi mau thôi!”
Tế Giác cùng y lao vào trong Đệ Tam Thiên Quan.
Hai người bước qua Thiên Quan, chỉ nghe giọng nói của Kệ Bồ Đề vẫn vang lên rõ rành rành: “Năm xưa Phật Tổ và chư phật thành lập thế giới Cực Lạc, gọi là Tây Thiên tịnh thổ.’
Hứa Ứng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy nơi này vẫn là đại thế giới Thái Thủy, phía trước vẫn là Tu Di sơn!
Y lại phát động Đệ Tam Thiên Quan, nhắm sang phía Tổ Đình, lách mình xông vào trong cửa.
“Hắn có đại pháp lực, đại chí nguyện, đạo dung hợp với thiên địa, lưu dấu vào thời không, tuyên cổ bất diệt.’
Giọng nói của Kệ Bồ Đề vẫn vang lên: “Bây giờ hắn đã qua đời, chỉ có ta mới nắm giữ thủ đoạn này.’
Hứa Ứng quát lớn một tiếng, mở toàn bộ lục đại động thiên, tứ đại pháp bảo lơ lửng sau lưng, phát động Đệ Tam Thiên Quan tới cực hạn quát: “Ai quan tâm thế giới Cực Lạc của ngươi, ta phá tất!”
Với pháp lực hiện giờ của y, đủ để phát huy toàn bộ uy lực của pháp bảo Tiên Vương này!
Nhưng cánh cửa mở ra, sau cửa vẫn là đại thế giới Thái Thủy!
Trong thế giới sau cửa vẫn có một tòa Tu Di sơn, vẫn có một nguyên thần Kệ Bồ Đề!
Còn sau lưng Hứa Ứng, cũng có một tòa Tu Di sơn, cũng có một nguyên thần Kệ Bồ Đề!
Nguyên thần Kệ Bồ Đề tọa trấn hư không, cười khẽ nói: “Hứa Ứng, toàn bộ đại thế giới Thái Thủy chính là thế giới Cực Lạc của ta, ai trốn thoát được đây?”
Hứa Ứng đột nhiên giậm mạnh chân: “Cõi âm!”
“Ầm!”
Không gian xung quanh bọn họ nổ tung, thân hình hai người nhanh chóng rơi xuống, xuyên qua dương gian rơi vào cõi âm. Nhưng ngay khoảnh khắc sau thân thể Hứa Ứng và Tế Giác ngưng bặt, chỉ thấy bọn họ vẫn đang ở đại thế giới Thái Thủy, trước mặt vẫn là Tu Di sơn và nguyên thần Kệ Bồ Đề.
Hứa Ứng hét lớn một tiếng, hai tay cắm vào hư không, phát động Hồ Thiên Chứng Đạo kinh tới cực hạn, xé rách hư không.
Một đầu khác của hư không, vẫn là Tu Di sơn, vẫn là nguyên thần Kệ Bồ Đề.
Nguyên thần Kệ Bồ Đề vươn tay ra, mỉm cười nói: “Hứa Ứng, mời tới Đại Lôi âm tự làm khách.”
Hứa Ứng mặt không biểu cảm, ổn định khí huyết xao động trên người, thu hồi Đệ Tam Thiên Quan, nói với Tế Giác: “Nếu Tà Phật đã có có lòng, sao chúng ta có thể cự tuyệt được? Cho dù Đại Lôi âm tự là đầm rồng hang hổ chúng ta cũng phải tới đó một chuyến. Ngươi yên tâm, ngươi là hảo hữu của ta, cho dù ta có ra sao cũng không để ngươi bị chịu tổn hại gì!”
Tế Giác nháy mắt mấy cái, tuy không hiểu vì sao y liên tục nhấn mạnh mình là hảo hữu nhưng chắc hắn Hứa Ứng có thâm ý gì khác.
Hai người đi về phía Tu Di sơn Đại Lôi âm tự, chẳng bao lâu sau đã đến bên ngoài Đại Lôi âm tự. Chỉ thấy chư thần vốn trấn thủ Tu Di sơn giờ đều đã quy y, biến thành La Hán.
Chưởng giáo, tông chủ, môn chủ của các đại tông môn, giờ đều cạo sạch tóc, trở thành Tôn Giả, ai nấy cải tạo thân thể, hoặc ba đầu sáu tay, hoặc Kim Cương trừng mắt, hoặc Hàng Long Phục Hổ.
Tiên khí trở thành pháp khí, được bọn họ cầm trong tay.