Cũng do đó cô có biệt danh: con buôn tiên nhân Tiểu Hỉ Tiên.
Nhưng sau khi Hỉ Duyệt sống yên ổn ở Tiên giới, lại nghe được tin tức về Hứa Ứng, y đã là phản tặc Hứa Ứng.
Cô tìm kiếm tung tích Hứa Ứng, bấy giờ mới phát hiện Hứa Ứng đã Hứa Ứng đã suy tàn.
Khi cô tìm thấy Hứa Ứng lần nữa, Hứa Ứng đã là thằng ngốc dưới nhân gian.
“Ta vốn định giết hắn, nhưng mỗi lần tới gặp, thấy hắn sinh sống khó khăn, thấy hắn bị người ta lừa gạt như thằng ngốc, ta còn sung sướng hơn giết hắn, còn vui vẻ hơn giết hắn.”
Hỉ Duyệt hạ giọng nói: “Ta hận hắn là hận hắn phản bội chính hắn! Ta chỉ cần thấy hắn chịu khổ là cảm thấy hắn đã bị báo ứng. Thế là ta thường xuyên vượt biên xuống hạ giới, đi xem hắn sinh sông ra sao. Mỗi khi thấy hắn thê thảm, ta đều cảm thấy Thiên đạo luân hồi, báo ứng xác đáng. Lần này ta lại thấy hắn lại càng ngày càng tốt, ta có cảm giác trời xanh không có mắt. Nếu trời xanh đã không chịu làm, thế thì để ta!”
Bộ dạng hung ác của cô khiến Tiểu Thiên Tôn bất giác nhớ tới năm xưa.
Khi đó Hứa Ứng phi thăng, Hỉ Duyệt giận không kiềm nổi, tu luyện như phát cuồng, rèn luyện bản lĩnh tự thân, lập lời thề phải phi thăng Tiên giới tìm Hứa Ứng hỏi cho rõ. Hắn không muốn thấy sư tỷ tra tấn bản thân như vậy nên tới an ủi, nhưng bị Hỉ Duyệt tóm cổ áo xách lên.
Khi đó trong mắt Hỉ Duyệt có lửa giận bừng bừng, nhìn hắn hạ giọng nói: “Ta nhất định phải lên đó, phải hỏi hắn cho rõ! Ta không thể để thanh danh của hắn chịu nhục, ta phải tìm được hắn, phải biết chân tướng, phải nói cho các thúc thúc thúc bá bá hắn chưa bao giờ phản bội! Nếu hắn thật sự phản bội, ta sẽ tự tay bóp chết hắn, hiểu chưa?’
Tiểu Thiên Tôn vĩnh viễn không quên cảnh tượng mình bị Hỉ Duyệt ném xuống đất.
Tiểu Thiên Tôn im lặng một hồi rồi nói: “Sư tỷ, năm xưa sư phụ bỏ lại chúng ta phi thăng lên Tiên giới, chẳng lẽ không có nỗi khổ tâm khác?”
“Nỗi khổ tâm? Khổ tâm cái rắm!”
Hỉ Duyệt tức giận nói: “Vốn dĩ ta cũng suy nghĩ ngây thơ như ngươi, tưởng rằng sau khi hắn phi thăng Tiên giới sẽ chăm lo phát triển, định thay đổi Tiên giới mục nát này! Ta còn tưởng sau khi hắn làm tiên quan sẽ chăm lo cho bách tính hạ giới, chăm lo cho Tổ Đình, giúp Tổ Đình thoát khỏi thân phận Ma Vực! Ta còn cho là hắn có nỗi khổ khác! Nhưng kết quả thì sao? Ta lẻn vào Đấu Bộ, ngày ngày nấp trước cửa nhà hắn, thấy hắn mỗi ngày ăn chơi đàng điếm, cô nương bên cạnh mỗi hôm một khác!”
Cô lửa giận ngập trời: “Khi không có cô nương nào bên cạnh cũng là lúc hắn đem binh đi trấn áp nghĩa quân, thủ đoạn tàn nhẫn! Hắn đã không còn là hắn lúc trước, nhất định phải băm vằm cho chó ăn!”
Tiểu Thiên Tôn muốn biện bạch thay Hứa Ứng, nhưng hắn chưa bao giờ phi thăng không thấy hành động của Hứa Ứng tại Tiên giới, không cách nào giải thích.
“Sư tỷ, Hứa Thiên Tôn kiếp đầu đã chết.”
Hắn suy nghĩ rồi nói: “Cho dù hắn thiện hay ác, cho dù có phản bội bản thân, phản bội lý tưởng hay không, cho dù hắn có nỗi khổ khác không, hắn cũng chết rồi. Hứa Ứng đang sống sót này không phải Hứa Thiên Tôn mà là một thiếu niên bắt rắn. Sư tỷ, ngừng tay đi, buông bỏ đi.’
Hỉ Duyệt đằng đằng sát khí, cười lạnh nói: “Nếu ta không ngừng ra tay, không buông bỏ, có phải ngươi sẽ giết chết ta không?”
Tiểu Thiên Tôn lắc đầu nói: “Ngươi là người chí thân của ta, sao ta lại ra tay với ngươi được? Nhưng sư phụ cũng là người chí thân của ngươi.”
Hắn quay người đi, tiếp tục kế hoạch bổ thiên khó nhọc kia: “Ngươi thật sự nhẫn tâm ra tay với hắn ư?”
Hỉ Duyệt ngồi trên bè tiên, suy nghĩ xuất thần, như đang tự hỏi nội tâm của mình liệu có thể hạ thủ giết Hứa Ứng không.
Một lúc lâu sau cô mới hạ giọng nói: “Chu Công giữa lúc bị gièm pha,
Vương Mãng trong khi tôn kẻ sĩ, Giá phỏng bấy giờ đều chết cả, Còn ai biết được chính hay tà? Ta đã phân biệt được thật giả của hắn, sao lại không dám ra tay giết hắn? Huống chi...”
Trong lòng cô lại im lặng.
Huống chi lần này cô mưu đồ rất lớn, cô đã báo cho rất nhiều lão bằng hữu của Hứa Ứng, ví dụ như một số chân nhân trong Đấu Bộ!
“Cho dù ta không giết được hắn, những lão bằng hữu trong Đấu Bộ chắc chắn sẽ giết hắn!”
Bắc Vực, Đại Hoang.
Thương Thiên Đế Quân đi tới, bình tĩnh nói: “Hứa đạo hữu, có phải cô gái kia có liên quan gì tới ngươi không?’
Hứa Ứng lắc đầu nói: “Ta cũng không nhớ, chỉ biết là mình biết cô ta thôi. Vừa rồi đạo huynh đi đâu vậy?”
Thương Thiên Đế Quân nói: “Ngắm phong cảnh.”
Hứa Ứng nhìn chằm chằm vào đạo nhân trung niên này, Thương Thiên Đế Quân cười ha hả, nhắc lại chuyện xưa: “Trên đường phía trước lại có mai phục, chắc chắn là truy sát ta rồi. Thủ lĩnh Bắc Cực Tứ Thánh nào phải hư danh!”