Hứa Ứng giật mình nói: “Ta nghe nói Phật Tổ vì tu thành cảnh giới chí cao vô thượng đã tàn sát vô số người, tụ tập nghiệp hỏa luyện kim thân nên mới bị gọi là Tà Phật. Hành động của người này có khác gì ngươi năm xưa. Ngươi nổi giận giết hắn chẳng phải là ngụy thiện à?”
Kệ Bồ Đề nói: “Ngụy thiện không phải thiện à?”
Hứa Ứng không phản bác được.
Kệ Bồ Đề nói: “Năm xưa ta chỉ là một người tu hành trong Phật môn, để giác ngộ Phật môn vô thượng cho nên đại khai sát kiếp. Bây giờ ta là Phật Tổ, chưởng quản Phật môn, bởi vậy phải có từ bi.”
Hứa Ứng như đang suy tư.
Kệ Bồ Đề cười nói: “Ngươi phong ấn ta, ám toán ta, có biết vì sao ta không ra tay giết ngươi ngược lại giữ ngươi làm Tôn Giả dưới trướng ta không?”
Hứa Ứng lắc đầu nói: “Xin Phật Tổ cho biết.”
Kệ Bồ Đề xua tay để các Tôn Giả La Hán xung quanh lui xuống rồi nói: “Lúc trước ta là Tà Phật, có thể tùy ý làm bậy, việc ác bất tận. Ta làm ác chứ không phải Phật môn làm ác. Bây giờ ta là Phật Tổ, ta chính là Phật môn, ta làm ác thì tức là Phật môn làm ác. Bây giờ ta không được làm ác, ta làm ác chính là hủy hoại Phật môn. Ta cần có người thay ta làm ác.”
Hứa Ứng trong lòng máy động, dò xét: “Tức là ta trở thành vật thay thế của ngươi?”
Kệ Bồ Đề thân thể cường tráng, vũ lực hùng mạnh, cao lớn khôi ngô, đứng cạnh Hứa Ứng như ngọn núi lớn nói: “Phật Tổ cũng không dễ gì mà làm được, thế giới Cực Lạc cũng không phải tuyên cổ bất phá. Hiện giờ trong thế giới đại đạo thời cổ đại đang phục hưng, nhưng Tiên giới vẫn ngầm dung túng. Bây giờ Tiên giới cần Kệ Bồ Đề ta khuấy vũng nước đục nên mới phóng thích ta. Nếu bọn chúng không cần ta nữa?”
Hắn buồn bã nói: “Thế thì ta sẽ là cái đinh trong mắt bọn chúng. Ta hợp tác với Đế Quân cũng là bảo hổ lột da, sau khi Đế Quân dẹp yên thiên hạ, ta sẽ là mục tiêu tiếp theo mà hắn xử lý. Thế giới Cực Lạc chỉ có ta, cho dù ta là Phật Tổ nhưng một cây làm chẳng nên non. Ta cần các vị Phật Đà, các vị Bồ Tát, các vị La Hán, các vị Tôn Giả. Ngươi là nhân tài mà ta nhắm tới.”
Hứa Ứng cười nói: “Ta cũng thường thấy mình là một nhân tài.”
Kệ Bồ Đề nói: “Vì vậy ta mới dung túng ngươi, để mặc ngươi phá hỏng hóa thân của mình. Hứa Ứng, ngươi là phản tặc Tiên giới, đối thủ của ngươi là Đế Quân, ngươi có đường nào để đi? Chỉ có gia nhập dưới trướng ta, ngươi mới có thể sống sót.”
Hắn quay người lại, giọng nói vọng tới: “Tam giới triều tịch sắp bắt đầu, cõi âm dương gian đã bắt đầu sáp nhập, nếu Tiên giới tới gần là vừa đủ. Khi đó giới hạn giữa tam giới có còn rõ ràng? Khi phàm nhân ngẩng đầu là có thể trông thấy Tiên giới, tất cả ngoại đạo đều khó mà tránh khỏi tai họa ngập đầu! Hứa Ứng, ngươi chỉ có thể quy thuận dưới trướng ta thôi!”
Hứa Ứng đưa mắt nhìn hắn đi khỏi, bỗng chìm vào trầm tư.
Kệ Bồ Đề nói không sai, tam giới triều tịch càng ngày càng nghiêm trọng, hai giới âm dương dần dần sáp nhập, chắc Tiên giới cũng đang từ từ tới gần.
“Sớm muộn gì cũng có ngày Tiên giới giáng lâm, hóa thành Địa Tiên giới. Khi đó ai có thể chống được Tiên giới càn quét? Nhưng quy thuận Kệ Bồ Đề, chịu làm kẻ dưới, có phải điều mà ta mong muốn không?”
Y ngẩng đầu lên, nhìn về phía bầu trời.
Trên bầu trời không có bóng dáng Tiên giới.
Trong núi rừng bên ngoài Đại Lôi âm tự, Tế Giác đang tu hành. Tăng nhân trẻ tuổi ngồi kết già, bay giữa không trung, đón ánh mặt trời mới lên. Chỉ thấy quanh người hắn có phật quang chiếu rọi, Kim Thân thông thấu, thân thể tựa chân như, tính giác diệu minh.
Sau lưng hắn là nguyên thần vạn trượng sừng sững giữa hư không, dựa theo tâm ý của hắn thi triển các loại thần thông Phật môn, Phổ Chiếu, Độ Hóa, Siêu Độ, Bổng Hát, Xá Thân, Chính Pháp Nhãn Tàng, cực kỳ tinh diệu.
Một lúc lâu sau, nguyên thần của hắn ngồi xuống hư không, Tế Giác tung người hạ xuống đất, lần này là nguyên thần bất động, bản thân hắn lại thi triển các loại thần thông Phật môn.
Đây là bài tập bắt buộc trong buổi sáng của hắn.
Sau khi tu luyện một lượt, hắn chậm rãi thu công, thân hình như mũi thương, phật quang tuôn trào sau đầu, hóa thành quầng sáng.
“Phật pháp của ngươi không tệ.” Giọng nói của Kệ Bồ Đề vang lên.
Tế Giác quay đầu lại, chỉ thấy vị Tà Phật thân hình cao lớn đã tới vùng rừng núi này từ lúc nào chẳng hay, chắc đã được một thời gian, có lẽ đã thấy cảnh mình tu luyện.
Tế Giác vội vàng cúi chào.
Tà Phật Kệ Bồ Đề bước mấy bước đến trước mặt hắn, quan sát từ trên xuống dưới, khen ngợi: “Một tiểu sa di thật tuấn lãng. Vừa rồi ta quan sát ngươi tu luyện, vận dụng các loại thần thông Phật môn đều rất bất phàm, đã nhận được chân truyền Phật môn. Hứa Ứng miệng lưỡi gian xảo, toàn lời dối trá, hắn nói ngươi là hảo hữu của hắn nhưng thời đại mạt pháp này làm sao xuất hiện tân tú Phật môn như ngươi được? Ngươi là người trở về từ Bỉ Ngạn, đúng không?”