Hắn quay đầu lại nhìn Bỉ Ngạn Võ Đạo, trầm ngâm trong chốc lát rồi đóng động thiên Võ Đạo.
Trong Doanh Châu, Hứa Ứng, Ninh Thanh, Tế Giác hô tới rách cả cuống họng mà không ai đáp, cả ba dần dần tuyệt vọng.
“Chắc chắn còn cách khác rời khỏi Doanh Châu!”
Hứa Ứng lẩm bẩm: “Chắc chắn còn cách khác! Ta gian xảo cỡ nào, chắc chắn sẽ để lại đường lui... À đúng rồi, sao không thấy Kim Hà Kiếm Quân và Bình Nam Thiên Quân?”
Y đột nhiên tỉnh ngộ, sau khi Kim Hà Kiếm Quân đi khỏi chưa từng gặp lại hắn, cũng không thấy Bình Nam Thiên Quân thực lực siêu quần!
“Bọn họ đi theo đường nào?”
Hứa Ứng nhìn bốn phía xung quanh, chỉ thấy bầu trời nơi này lưu lại không ít Tiên đạo ô nhiễm, có cái là lúc y truy sát Ninh Thanh, Tế Giác lưu lại, có cái là do Tế Giác siêu độ tiên thi.
“Kim Hà Kiếm Quân và Bình Nam Thiên Quân là đối thủ một mất một còn, thực lực của bọn họ vượt xa chúng ta, nếu giao chiến chắc chắn sẽ lưu lại Tiên đạo ô nhiễm nghiêm trọng hơn nữa.”
Hứa Ứng ánh mắt nhấp nháy, gọi Ninh Thanh và Tế Giác tới tìm kiếm xung quanh, sau hơn mười ngày mới thấy dấu vết ô hiễm từ thần thông của Kim Hà Kiếm Quân và Bình Nam Thiên Quân.
Hai đại cường giả gây ô nhiễm dọc theo mặt biển, tới đúng chỗ đứt của mặt biển là ngưng bặt.
“Mặt cắt của hải dương có lẽ là đường rời khỏi nơi này.’
Hứa Ứng nói: “Cũng có thể là con đường chết.”
Ninh Thanh nói: “Cho dù là thế nào chúng ta cũng phải đánh cược một phen.”
Hứa Ứng nhìn sang Tế Giác, Tế Giác gật nhẹ đầu.
Hứa Ứng nhảy vào trong biển chải đầu rửa mặt một chút, chỉnh sửa vạt áo. Tế Giác đốt hương tắm rửa. Ninh Thanh cũng cạo râu ria, rửa sạch Quy Đạo ngọc bàn.
Ba người trẻ tuổi nhẹ nhàng thanh thoát cùng đi vào mặt cắt của hải dương.
Ngay khoảnh khắc sau, thiên địa đột nhiên biến đổi, một bia đá khổng lồ lọt vào tầm mắt bọn họ.
Giới bia của Thiên Hải Địa Tiên giới.
Ba người nhìn giới bia, đọc từng chữ một.
“Ai dựng cái bia đá này, định lừa người khác à?”
Ninh Thanh công tử cười ha hả nói: “Rõ ràng nơi này là Thần Bí hải kết nối Chư Thiên Vạn Giới! Lấy đâu ra Thiên Hải Địa Tiên giới?”
Hắn cực kỳ phấn chấn, lần này lấy được Quy Đạo ngọc bàn, lại tu luyện được Đại Động Tạo Hóa Quy Nguyên kinh, tiền đồ như gấm vóc, giờ rời khỏi Doanh Châu cũng đã tới lúc lên như diều gặp gió.
Tế Giác suy tư nói: “Thần Bí hải kết nối với Chư Thiên Vạn Giới, sao lại nối cả Doanh Châu? Chẳng phải Doanh Châu bị cắt khỏi Tiên giới à? Kết nối với Doanh Châu chẳng phải cũng là kết nối với Tiên giới?’
Ninh Thanh công tử ngớ người.
Hứa Ứng lẩm bẩm: “Nói cách khác Tiên giới và Chư Thiên Vạn Giới vốn là một thể. Có lẽ Tiên giới chính là một phần của Đại Tiên giới.”
Ninh Thanh công tử há hốc miệng, định phản bác lại nhưng không tìm được lời nào phản bác.
Hứa Ứng lại nghĩ tới chuyện khác, lúc trước mình và bọn Quy Đạo ngọc bàn, Ngoan Thất đến vùng biển thần bí tìm kiếm Bồng Lai tiên sơn, xuyên qua tầng tầng bọt nước, đi tới từng thế giới, trong đó có một thế giới là Nam Thiên Môn!
Các tiên nhân trấn thủ Nam Thiên Môn thấy bọn họ là dồn dập xuất thủ, định bắt lấy họ.
“Nói cách khác có một con đường từ Chư Thiên Vạn Giới lẻn vào Tiên giới, con đường này nằm trong Thiên Hải!”
Tế Giác Phật tử đi vòng quanh bia đá, kinh ngạc nói: “Các ngươi tới đây, sau bia đá còn có chữ!”
Hứa Ứng đi vòng qua, chỉ thấy phía sau bia đá có bốn chữ lớn.
Thái Hư chi cảnh.
Ninh Thanh công tử ngơ ngác, hiển nhiên không ngờ tới chuyện Tiên giới và Chư Thiên Vạn Giới vốn là một thể. Điều này khiến hắn quá chấn động, trong lúc nhất thời khó mà chấp nhận nổi.
Hắn sinh ra ở Tiên giới, cũng thành tiên tại Tiên giới, vốn cho rằng bản thân cao quý, luôn coi thường các tiên nhân quê mùa từ hạ giới phi thăng lên, tự thấy Tiên giới cao hơn Chư Thiên Vạn Giới một cấp.
Lũ người hạ giới khổ sở vạn phận, hao hết tâm trí sức lực độ kiếp phi thăng, mạo hiểm tính mạng, chỉ mong chui lên Tiên giới thành tiên nhân; trong mắt thổ dân Tiên giới như Ninh Thanh công tử, là Tiên giới ban ân cho bọn họ.
Bây giờ tấm bia đá này xuất hiện, nói cho hắn biết Tiên giới tuyệt đối không phải cao cấp gì, Tiên giới và Chư Thiên Vạn Giới vốn là một thể, tiên nhân cũng chẳng có gì hơn người, thổ dân Tiên giới càng không ghê gớm!
Hắn ngơ ngơ ngác ngác, tinh thần chấn động, có cảm giác như thiên địa sắp sụp đổ.
Hứa Ứng nhìn về phía trước, hạ giọng nói: “Thái Hư chi cảnh, chẳng lẽ là hư không quỷ dị chứa Quỷ Khư? Trong hư không đó có chứa nhiều Bỉ Ngạn, còn có cả Quỷ Khư, rốt cuộc nó có lai lịch ra sao? Vì sao lại có những thứ này?’
Huyền Hoàng nhị khí, Hỗn Độn chi hải, bất diệt linh quang, đây đều là khu vực đặc biệt trong Thái Hư chi cảnh.