Một Thiên thần hô to: “Ai vừa nói đấy? Dám nghi ngờ Thiên đạo bất công, tội đáng muôn chết!”
Hứa Ứng giận không kiềm được: “Không giải quyết được vấn đề thì giải quyết người vạch trần vấn đề, Thiên đạo kiểu này, ta thấy cần quái gì tồn tại nữa!”
Đám Thiên thần kia thấy Hứa Ứng, ai nấy câm như hến, dồn dập thu mặt lại hô to: “Sát thần đến rồi! Mau mau báo cho Thần Vương, tế thần khí Thiên đạo lên!”
Hứa Ứng hừ lạnh một tiếng, giơ bàn tay vạch lên bầu trời, cười lạnh nói: “Các ngươi mà xứng xưng là Thiên đạo, mà xứng xưng là Thiên thần? Thiên đạo này, các ngươi không xứng chưởng quản! Để ta!”
Hắn vạch như vậy, trên bầu trời thế giới Kính Hồ lập tức hiện lên ba ngàn phù văn Thiên đạo, san bằng tất cả đường hầm nối thế giới Kính Hồ với Tiên giới!
“Thế này mới là công bằng! Nếu để các ngươi dựa dẫm quan hệ vượt qua Thiên kiếp, luyện khí sĩ chết trong Thiên kiếp suốt bốn mươi tám ngàn năm qua sẽ uất ức tới mức nào!”
Thân hình Hứa Ứng bồng bềnh trên không, hóa thân Thiên đạo nhìn xuống thế giới Kính Hồ, chỉ thấy có vài chục nơi lớn lớn nhỏ nhỏ đang độ kiếp, giờ phút này đám người độ kiếp ai nấy luống cuống tay chân, ra sức chống lại Thiên kiếp.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã có hơn mười người táng thân trong Thiên kiếp!
Nhưng ngay lúc này bầu trời rung chuyển kịch liệt, tứ đại Thần Vương mới của thế giới Thiên Đạo dồn dập giáng thế, bồng bềnh trên không trung, sau lưng là áo choàng Thiên đạo phất phới.
Còn phía sau bọn họ, ba trăm sáu mươi Thiên thần hiển hiện, ai nấy tế ra thần khí Thiên đạo, thần uy vô lượng, đằng đằng sát khí.
“Phản tặc Hứa Ứng, ngươi còn dám xuất hiện!’
Huyền Tinh Thần Vương cầm đầu quát: “Hôm nay sẽ khiến ngươi đền tội! Giêt!”
Ba trăm sáu mươi Thiên thần tế thần khí Thiên đạo lên, trong lúc nhất thời thiên uy trấn áp tất cả thiên địa đại đạo trong thế giới, các loại pháp bảo oanh kích Hứa Ứng!
Hứa Ứng tế ra Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh, đại đình bồng bềnh, úp ngược giữa trời, cạch cạch cạch, từng luồng hào quang lóe lên, rất nhiều thần khí Thiên đạo như trâu đất xuống biển, rơi vào trong đỉnh rồi biến mất không còn tăm hơi.
Tứ đại Thần Vương ai nấy kinh hãi, lập tức lao mình đánh tới, Huyền Tinh là người đầu tiên giết tới, quát: “Tên này là đại phản tặc mà Đế Quân trên Tiên giới truy nã, bắt lấy hắn, Đế Quân sẽ trọng thưởng!’
Hứa Ứng giơ tay nghênh tiếp bàn tay che trời của hắn, Huyền Tinh Thần Vương biến sắc, chỉ cảm thấy trăm ngàn phù văn Thiên đạo của mình đột nhiên mất khống chế.
Thân thể hắn run rẩy kịch liệt, thân thể ầm ầm nổ tung, chỉ trong khoảnh khắc mà trên người xuất hiện trăm ngàn lỗ máu!
Huyền Tinh Thần Vương không cần nghĩ ngợi, áo choàng Thiên đạo sau lưng rung nhẹ, chém về phía cổ Hứa Ứng như lưỡi đao. Hứa Ứng giơ tay, áo choàng Thiên đạo đột nhiên dừng lại trước mặt y, trăm ngàn phù văn Thiên đạo trên áo choàng sáng tối chập chờn, không ngừng biến hóa.
Huyền Tinh Thần Vương chỉ cảm thấy áo choàng của mình nhanh chóng mất đi cảm ứng, biến thành áo choàng của đối phương. Hắn vội vàng xoay người bỏ trốn.
“Viu~~”
Áo choàng Thiên đạo như lưỡi đao cắt qua sau lưng hắn, xuyên qua cái cổ thô to của hắn!
Cái đầu khổng lồ của Huyền Tinh Thần Vương đổ xuống, rơi vào trần thế, hóa thành một ngọn núi!
Áo choàng Thiên đạo bay trở lại, rung động phần phật, khoác sau lưng Hứa Ứng. Các loại phù văn không ngừng sáng lên trên áo choàng, nhanh chóng từ một ngàn loại lên ba ngàn loại!
Mấy vị thần vương vừa thăng cấp khác đánh tới, Huyền U Thần Vương vừa ra chiêu thần thông Thiên đạo đầu tiên đã bị Hứa Ứng xuất chưởng phá vỡ thần thông, xuyên thủng cánh tay tráng kiện, lỗ máu nối liền tới tận sau lưng.
Hứa Ứng búng tay bắn ra, trán Huyền U Thần Vương cũng bị xuyên thủng.
Huyền Minh Thần Vương ẩn nấp trong hư không, giơ cao lưỡi đao Thiên đạo, hung hăng đâm vào hậu tâm Hứa Ứng, lưỡi đao Thiên đạo ầm ầm nổ tung, kéo dài tới tận tay cầm.
Huyền Minh Thần Vương thầm giật mình, lập tức nấp trong hư không nhưng bị Hứa Ứng giơ tay ngoắc một cái, kéo từ trong hư không ra.
“Rầm!”
Đầu hắn nổ tung, máu chảy thành sông.
Hứa Ứng thu nắm đấm, chợt thấy thần nhãn đầy trời, từng con mắt lớn lớn nhỏ nhỏ như núi, vang lên ong ong, cái nào cái nấy tụ tập thần lực Thiên đạo, vô số thần quang bắn về phía y.
Hứa Ứng hừ lạnh một tiếng, giơ tay ngoắc lên bầu trời, toàn bộ màn trời bị y kéo xuống.
Màn trời bị y khắc đấu ba ngàn phù văn Thiên đạo, vô số Thiên nhãn treo trên bầu trời, đống Thiên nhãn kia bị y giật xuống, Huyền Tiêu Thần Vương kêu la thảm thiết, hai tay che mắt, máu đen không ngừng chảy ra từ khe hở.
Hứa Ứng vung kiếm chém tới, Huyền Tiêu thân tử đạo tiêu, chết ngay tại chỗ.
Đám Thiên thần khác thấy vậy gào thét bỏ chạy, không dám dừng lại.