Mà trong thời gian ngắn ngủi này, chỉ thấy Thiên kiếp tiêu tán, đám luyện khí sĩ Phi Thăng kỳ độ kiếp không ai vượt qua được Thiên kiếp, bị Thiên lôi đánh chết toàn bộ!
Hứa Ứng càng ngày càng nóng nảy, nói với Tế Giác: “Ta có một tấm bùa hạ giới, có thể lên thế giới Thiên Đạo, hay là chúng ta lên đấy đóng đinh quy củ Thiên kiếp, cho đám độ kiếp đầu cơ trục lợi hồn phi phách tán cả đi!”
Tế Giác đuổi theo y, trong lòng lo lắng bất an: “Ma tính của A Ứng thí chủ nặng vậy à, chẳng lẽ thần thông phật pháp của ta mất hiệu lực? Không thể nào, rõ ràng vừa rồi đã gia trì cho hắn rồi mà. Thế thì ma tính từ đâu ra? Không phải trời sinh đấy chứ?”
Trong tay Hứa Ứng có một tấm tiên pháp hạ phàm của thế giới Nguyên Thú, vẫn chưa dùng bao giờ. Tế bảo vật này lên là có thể trở về thế giới Thiên Đạo.
Y tế tiên pháp hạ phàm lên, chỉ thấy ngọc bài này tỏa hào quang rực rỡ, từng luồng sáng từ trên trời chiếu xuống, xuyên qua giữa thế giới Thiên Đạo và thế gian.
Hứa Ứng và Tế Giác bay vào luồng hào quang kia, thuận theo hào quang bay lên bầu trời. Nhưng lúc này lại thấy giữa thế giới Thiên Đạo và thế gian có một lớp hư không, trong hư không có một dòng sông chảy qua giữa giữa Thiên giới và Chư Thiên Vạn Giới.
Dòng sông này là Thông Thiên hà, nhưng không biết vì sao bị người ta ẩn giấu, chưa bao giờ xuất hiện ở Chư Thiên Vạn Giới.
Hứa Ứng và Tế Giác bay qua Thông Thiên hà, nhìn khắp bốn phía, chỉ thấy xung quanh Thông Thiên Hà thông suốt, như một gốc cây lớn cực lớn kết nối với Chư Thiên Vạn Giới, còn bay dọctheo luồng hào quang này về phía xa sẽ tới một bến thuyền cực lớn, trên bến đò có tiên thuyền, tiên thuyền được khắc từ khúc gỗ lớn, đỗ trên bến thuyền.
Lúc này đám Thiên thần vừa theo tứ đại Thần Vương giết vào thế gian, định bắt phản tặc Hứa Ứng lập công, đang dồn dập trở lại thế giới Thiên Đạo, ai nấy lao nhao kêu loạn: “Bây giờ tứ đại Thần Vương đã chết, thế giới Thiên Đạo vô chủ, nên lập lại Thần Vương.’
Một loạt Thiên thần cãi nhau túi bụi: “Thiên Lý ta sẽ là Huyền Lý Thần Vương!”
“Vì sao Thiên Lý nhà ngươi lại có tư cách trở thành Thần Vương? chẳng lẽ Thiên Cơ ta không thể trở thành Huyền Cơ Thần Vương?’
“Lần này tới phiên Thiên Điều ta làm Thần Vương chứ?”
“Ngươi làm Thần Vương? Gọi là Huyền Điều chắc?”
Bọn chúng còn đang tranh chấp, đột nhiên thấy Hứa Ứng và một tiểu hòa thượng bước ra khỏi bến đò, rất nhiều Thiên thần lập tức ngây ngốc. Hứa Ứng bước đi vững vàng, phi hành giữa đám Thiên thần hình thể khổng lồ quái dị, quan sát thế giới Thiên Đạo này.
Chỉ thấy bầu trời trên thế giới Thiên Đạo như tấm gương sáng, chiếu rọi ra rất nhiều cự thú thái cổ, dị chủng viễn cổ ở Chư Thiên Vạn Giới. Bọn chúng sinh sống trong đại lục cổ xưa kỳ dị này, từng tòa thần điện vàng son lộng lẫy sừng sững trong thiên địa, cực kỳ hùng vĩ, rất nhiều luyện khí sĩ Thiên đạo ra ra vào vào trong thần điện kia.
Có lẽ là người phụng dưỡng Thiên thần, còn có một số thần điện càng khổng lồ, cầu thang đá bạch ngọc trải từ trên bầu trời xuống, vừa rộng vừa dày, trải từ tận tầng mây xuống dưới đất, hàng ngàn luyện khí sĩ Thiên đạo phủ phục trên thềm đá khổng lồ, lau tro bụi trên đá.
Hứa Ứng không coi ai ra gì, bay giữa từng Thiên thần hùng vĩ, bễ nghễ trước thiên địa, như đang thị sát lãnh địa của mình.
Đám Thiên thần kia ngơ ngác nhìn y, muốn động thủ nhưng lại không dám. Bọn chúng không khỏi nhớ tới đồn đại về Hứa Ứng, đó là truyền thuyết đáng sợ mà đồng loại lưu lại.
Truyền thuyết rằng trên Thiên lộ đã vỡ nát, Hứa Ứng như sát thần, dọc đường chết giết vô số Thiên thần và tiên nhân, giết từ Tiên giới xuống thế gian như cắt rau thái dưa!
Vừa rồi Hứa Ứng giết chết tứ đại Thần Vương đã có uy phong như vậy! Giơ tay nhấc chân mà tứ đại Thần Vương tan thành tro bụi!
Hứa Ứng tiếp tục quan sát, chỉ thấy giữa thiên địa là từng cây cột đồng khổng lồ, không biết cột đồng rỗng ruột hay đặc ruột, bên dưới có vẽ một số phù điêu mô tả tư thế chiến đấu của Thiên thần và một số phù văn không rõ ý nghĩa.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, tòa cung điện hùng vĩ nhất cũng ứng với bầu trời rộng lớn bao la nhất, cảnh tượng Tiên giới xuất hiện trên bầu trời, ứng với một cung điện, cho dù còn cách rất xa Hứa Ứng vẫn có thể thấy được bốn chữ hùng vĩ nhất bên dưới cửa cung điện.
“Lôi Hỏa Công Bộ! Chắc là nha môn Tiên giới?”
Hứa Ứng thu ánh mắt, hít một hơi dài, thiên địa nguyên khí ở nơi này nồng đậm hơn nhiều so với thế gian, y còn thấy từng luồng hào quang phi thăng kế nối với tiên giới, đến trước thế giới Thiên Đạo là bị cắt gọt chỉnh tề như gặt hái rau hẹ. Nhưng quần áo hướng đi của hào quang phi thăng, chắc là thông qua thế giới Thiên Đạo lên trên Tiên giới!